Chào mừng các bạn đến với trang web chính thức của Võ Đường Thanh Phong. Trụ sở chính: 20 Phố Gầm Cầu - P.Đồng Xuân - Q.Hoàn Kiếm - Hà Nội. Điện thoại: (04. 39270233 - 0903. 217434).
Võ đường
Trang chủ
Bác Hồ tấm gương sáng mãi
Tôn sư trọng đạo
Nhân Ái Đoàn Kết
Các điểm tập
Tin tức võ đường
Thư Viện Võ Thuật
Download 10 bài quy định
Diễn đàn thảo luận
Liên hệ
Liên kết
Danh bạ Website
YouTuBe Võ thuật
Báo Bóng Đá
Vĩnh Xuân Nội Gia Quyền
Vĩnh Xuân Kungfu
Nhạc MP3 Zing
Truyền Hình Việt Nam
Hoa Hậu
Thu Vân Võ Đạo
Triệt quyền đạo
Phương Danh Võ nghệ
TAEKWONDO
KARATE
GOOGLE TRANSLATE
Bộ Văn Hóa Thể Thao& Du Lịch Việt Nam
HỌC LÁI XE Ô TÔ
HÀ NỘI MỚI
BỘ CÔNG AN
ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Thể Thao Việt Nam
QUỐC HỘI NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
UNESCO VIỆT NAM
An Ninh Thế Giới
Vovinam-Việt võ đạo
QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN
HOÀNG GIA KHOA 10 TUỔI DÙNG CỔ KÉO OTO 2,2TAN XA 143M
Pen Cak Si Lat
Binh Khí-Côn Nhị Khúc
KHỎE ĐỂ XÂY DỰNG VÀ BẢO VỆ TỔ QUỐC
CÔNG PHÁ-NỘI CÔNG
Võ sư Lê ngọc minh
Võ sư Trịnh quốc định
Tiến sỹ Nguyễn quốc anh
khóa tay,đánh ngã
VÕ CỔ TRUYỀN VỚI THIẾU NHI
QUÊ HƯƠNG PHÙ LƯU-ỨNG HÒA-HÀ NỘI
65 Năm Ngày Truyền Thống Học viện an ninh nhân dân
Hồng Gia Quyền
voduongthanhphong.com
Võ sư Lê Công
AI KI DO
VĨNH XUÂN QUYỀN
Người Cao Tuổi Quận Ba Đình Luyện Võ
VO VI NAM-VIỆT VÕ ĐẠO,SONG LUYỆN 1
Võ Cổ Truyền Với Lực Lượng Vũ Trang
BỘ NGOẠI GIAO
THI LÊN ĐAI
Võ sư Hoàng thanh phong
THẾ GIỚI VÕ THUẬT
VÕ BÌNH ĐỊNH
VOV NEWS
Võ đường Thanh phong nhận biểu diễn Lân Sư Rồng Võ Thuật
Dậy Võ Cổ Truyền Trên VTV3-9H15 SángThứ 2
THI LÊN ĐAI
TẦM TAY
CẢM XẠ
SV 2012( VTV3)
Đọc báo điện tử
Tin nhanh Việt Nam
Dân trí
Tuổi trẻ
Thanh Niên
Lao động
BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
An ninh Thủ đô
Sức khỏe và Đời sống
Báo Tiền Phong
Đọc Báo
Đăng nhập





Bạn quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Tạo một tài khoản
Đang Online
Chúng ta có 34 khách và 1 thành viên trực tuyến
  • ngochuong
Số lượt truy cập
Tổng số: 227460
Hôm nay: 174
Hôm qua: 341
Tháng này: 1920
Nguyễn Thị Tuyết Mai: Yêu em, phải yêu cả võ em tập
Người viết: Longnh73   
08/12/2010

(TTVN Online) -Khi hiệu lệnh kết thúc trận đấu được trọng tài đưa ra, Nguyễn Thị Tuyết Mai, người con gái sinh ra trên mảnh đất An Giang không kìm được nước mắt và niềm vui sướng dâng trào. Em phục hai chân xuống võ đài, khoác lên mình lá cờ Tổ quốc và hét lên với tất cả niềm tự hào. Đó cũng là lần đầu tiên người Thái phải về sau, nhường lại ngôi vị dẫn đầu cho thể thao Việt Nam đăng quang ở bộ môn kick-boxing.

Hết mình cho thể thao đỉnh cao


Chúng tôi gặp Mai trong khoảnh khắc rất ngắn ngủi trước cổng của Cung thể thao Quần Ngựa khi em và cả đoàn đang chuẩn bị cho hành trình xa Tổ quốc lần thứ hai chỉ trong vòng một tháng để tiếp tục cho những chương trình khổ luyện mới.

 

Quả thật, nếu không có nước da cháy nắng, ngăm ngăm đen, những vết sẹo hằn sâu trên má trong những lần giao đấu, em đúng là một người con gái miền Tây có nhan sắc.

 

 

Thể thao đến với em như một duyên cơ khó tránh. Thuở còn là cô nữ sinh em đã đam mê môn võ, mặc cho thân hình nhỏ nhắn của mình không phù hợp cho những bài tập nặng nhọc.

 

Hết những ngày áo trắng học trò, Tuyết Mai đã bắt đầu mơ đến việc dấn thân cho môn võ. Nhưng cũng vì cái chiều cao 1m60 và vẻ bề ngoài khá ốm yếu ấy, mà em suýt nữa đã bị đánh rớt trong kỳ thi tuyển vào lớp năng khiếu võ thuật cổ truyền của tỉnh An Giang. Vận may chỉ đến với em, khi nữ võ sư kỳ cựu Xuân Liễu (trọng tài pencak silat quốc tế) bằng con mắt tinh tường của một người có “nghề” đã phát hiện ở Tuyết Mai một tài năng tiềm ẩn khi nhìn vào cổ chân khá nhỏ, nhanh nhẹn và đôi mắt sáng, đầy ý chí - những yếu tố quan trọng của một vận động viên thể thao đỉnh cao. Sự đánh giá của người nữ võ sư đã có cơ hội được chứng minh, khi 1 năm sau đó, trải qua quá trình tập luyện căng thẳng, Tuyết Mai đã làm rạng danh võ thuật cổ truyền An Giang bằng tấm HCV tại giải vô địch võ thuật cổ truyền toàn quốc.

 

Chứng kiến Mai thi đấu, HLV Nguyễn Đức Thịnh, trưởng bộ môn boxing cũng đã phát hiện ra tài năng của cô gái nhỏ nhắn này. Dưới sự dìu dắt của thầy, tại kỳ Đại hội võ thuật châu Á lần 1-2009 diễn ra tại Bangkok (Thái Lan), Tuyết Mai đã đưa về cho kick-boxing Việt Nam tấm HCV khi xuất sắc giành chiến thắng trước võ sĩ chủ nhà Thái Lan Pungtha Wanlay trong trận chung kết hạng 56kg nữ. Không lâu sau, em tiếp tục đưa vinh quang về cho nước nhà, khi “rinh” thêm một HCV tại Asian Indoor Games 3 và 1 HCV tại SEA Games 25.

 

Hạnh phúc như giấc mơ xa


Sau những ngày tập luyện vất vả, lại là những cuộc đua tranh, mà sự thắng thua là điều cốt tử. Mỗi VĐV đều coi tấm HCV là đỉnh cao trong sự nghiệp để phấn đấu. Chưa đạt được thì dày công khổ luyện để đạt cho bằng được, đến khi đạt được rồi lại trăn trở giữ vững danh hiệu của mình. Bởi thế mà, cuộc sống của những VĐV thể thao luôn khan hiếm những niềm vui nho nhỏ cho riêng mình, hay đơn giản là một khoảng lặng cho trái tim yêu lên tiếng.

“Nếu một ngày nào đó, tình yêu đến với em, thì người yêu em cũng phải yêu nghề của em, như yêu chính bản thân em vậy” - Tuyết Mai



Là con gái, lại theo nghiệp cơ bắp, không phải ai cũng may mắn như Mai khi luôn nhận được sự khích lệ, động viên của gia đình. Mà hầu hết đều ít nhiều bị gia đình ngăn cản.

 

Nguyễn Thị Tuyết Mai, khi được hỏi về hạnh phúc của riêng mình, sau một phút ngập ngừng, e thẹn chia sẻ: “Đi theo đấm bốc em không nghĩ nhiều đến hạnh phúc của riêng em. Vì đối với một VĐV luôn luôn chỉ có một câu nói như lời thần chú để nhắc nhở mình: đã thi đấu, là phải chiến thắng. Vậy thôi. Còn nếu một ngày nào đó, tình yêu đến với em, thì người yêu em cũng phải yêu nghề của em, như yêu chính bản thân em vậy”.


Nói là nói thế, nhưng tôi vẫn đọc được trong mắt em những dự cảm xa xăm. Bởi đã là con gái boxing, em cũng phần nào hiểu được sự khắc nghiệt trong nghề. Cũng bởi thế mà, độ tuổi trung bình của môn này thường chỉ dao động ở lứa tuổi 20-22. Còn quá tuổi đó, khó có người nào bám trụ được dài lâu. Đơn giản, nếu dấn thân thêm nữa, cánh cửa cuộc sống với mơ ước về một mái ấm gia đình của các nữ VĐV sẽ dần khép lại. Đó chính là lúc, mỗi người phải tự cân nhắc để tìm cho mình một con đường đi đúng nhất. Mà thường ở đây, đam mê sẽ phải nhường chỗ cho những ước mơ đời thực. Dù nó không quá cao sang.

 

Chuyện hạnh phúc lứa đôi chưa phải là vật cản lớn nhất tác động đến tâm lý của VĐV, bên cạnh đó còn những chuyến đi biền biệt xa nhà, những trận thi đấu căng thẳng, những cuộc đua tranh mất còn.

 

Tấm HCV của Tuyết Mai ở Đại hội võ thuật châu Á là thành tích đầu tiên của Kick-boxing Việt Nam ở đấu trường quốc tế sau khi chúng ta du nhập môn thể thao mới mẻ này.

TTVH

 

Giải vô địch Wushu trẻ thế giới lần thứ 3: Việt Nam đã giành 1HCV-1HCB-2HCĐ

11:08, 08-12-2010

(TTVN Online) - Nằm trong hệ thống thi đấu của Liên đoàn Wushu thế giới, ngày 5-12, giải vô địch Wushu trẻ thế giới lần thứ 3 đã được khởi tranh tại Singapore. Mặc dù đây là sân chơi còn khá mới mẻ nhưng giải cũng đã thu hút hơn 400 võ sỹ đến từ 45 quốc gia và vũng lãnh thổ trong đó quy tụ đủ những quốc gia có phong trào phát triển mạnh như:


Trung Quốc, Iran, Hồng Kông, (Trung Quốc), Macao (Trung Quốc), Malaysia... Góp mặt tại sân chơi lần này đội tuyển VN tham dự với 8 võ sỹ tán thủ (3 nữ, 5 nam) và 12 võ sỹ đội taolu (6 nam, 6 nữ).

 


Hoàng Thị Phương Giang đã xuất sắc mang về cho đội tuyển VN tấm HCV


Ngay trong ngày thi đấu đầu tiên, ở nội dung tại bài biểu diễn đao thuật nữ, Hoàng Thị Phương Giang đã thi đấu xuất sắc để giành số điểm tuyệt đối và mang về cho đội tuyển VN tấm HCV. Ngoài ra, cũng trong ngày đầu tiên, Phương Giang còn giành thêm 1 HCĐ bài thi côn thuật nữ. Trong khi đó, Dương Thúy Vy đoạt HCB thương thuật, còn Cao Phát Đạt giành 1 HCĐ bài thi nam đao. Trong ngày 6-12, các võ sỹ tán thủ (đối kháng) VN đã thi đấu khá thành công và có 5 võ sỹ giành quyền vào bán kết. Hôm nay, 8-12, thêm 2 võ sỹ tán thủ VN tranh tài ở vòng tứ kết. Ngoài ra, các võ sỹ Taolu cũng sẽ tiếp tục tranh tài các nội dung còn lại. Ở ngày thi đấu cuối cùng này, đội tuyển VN cũng đang tràn trề hy vọng sẽ tiếp tục giành thành tích cao nhất ở nội dung Taolu.


Được biết, tại giải trẻ thế giới lần thứ 2, đội tuyển VN đã giành 3HCV-3HCB-10HCĐ, và tại giải lần thứ nhất, đội tuyển VN đã giành 7HCV-14HCB-4HCĐ xếp thứ 2 toàn đoàn, sau Trung Quốc. Đến Singapore lần này, mục tiêu của đội trước ngày lên đường là phấn đầu đạt thành tích cao nhất.  

                                                         ĐOÀN NGHĨA

NGUỒN:http://www.thethaohangngay.com.vn

Đọc tiếp...
 
"Đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn"
Người viết: Longnh73   
07/12/2010
Khởi đăng loạt bài: “đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn”

Đậm chất "anh hùng mã thượng", vùng đất phương Nam từng một thời là nơi các "cao thủ võ lâm" tụ họp, là cái nôi của những anh tài từng nhiều lần mang vinh quang về cho võ thuật Việt Nam. Từ số báo này, ĐS&PL khởi đăng loạt bài "Đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn" nhằm giúp bạn đọc có cái nhìn chi tiết hơn về cuộc đời của những võ sư, câu chuyện thú vị về những môn phái, lò võ từng một thời nổi danh; đồng thời tôn vinh những tinh hoa của làng võ Việt Nam.

 

KỲ 1: VÕ SƯ PHỤC THIỆN SAU QUÃNG ĐỜI GIANG HỒ KHÉT TIẾNG

Võ sư Long Hổ Bill bên di ảnh thân phụ Long Hổ Hội tại tổ đường (Q. Gò Vấp)

Thập niên 30 - 40 thế kỷ trước, làng võ Sài Gòn xuất hiện võ đường Long Hổ Hội (ấp Cộng Hòa 5, xóm Võ Ngói, xã Hạnh Thông, Gò Vấp) với võ sư Lâm Hữu Hội - môn phái Thiếu Lâm Nững Xị. Năm 1932, Lâm Hữu Hội từng hạ đo ván Surivong - nhà vô địch Muay (kick boxing Thái) ngay tại Bangkok. Những năm 1950 - 1970, đoàn võ sĩ chuyên đánh đài lưu động của võ phái Long Hổ Hội tạo sóng gió khắp sàn đấu ba nước Đông Dương. ít ai biết ông đến với nghiệp làm thầy võ từ một tình huống rất oái oăm: Dạy võ để trả nợ.

Cao nhân tất hữu cao nhân

Võ sư Lâm Hữu Hội (1907 - 1988), sinh tại xã Vĩnh Lợi, huyện Hồng Dân, tỉnh Bạc Liêu). Người biết chuyện kể lại, ngay từ nhỏ ông đã có tính hào phóng, thương người, chuộng nghĩa khí và đặc biệt say mê quyền cước. Ông học võ với một cao thủ người Tiều (Trung Quốc), rồi "Lão Hổ vương" chuyên Hổ quyền, sau đó thọ giáo võ công suốt bảy năm ròng với Huỳnh Long đại sư (tức Chu Thiếu Quân, người Quảng Đông, dòng võ Chu gia nổi tiếng Long quyền).

Vốn có máu "giang hồ lãng tử" nên sau đó ít năm, Lâm Hữu Hội rời quê đi phiêu bạt khắp nơi, thường sống ở các bến xe khắp Nam Kỳ Lục tỉnh bằng nghề xếp bến và bảo tiêu (áp tải hàng cho các con buôn). Thời gian đó, ông đã đụng độ và khuất phục không biết bao nhiêu tay "anh chị" sừng sỏ và ông được giới giang hồ nể trọng như một "đại ca lớn". Tuy vậy, ông thường giúp đỡ, bảo vệ những người nghèo khổ, yếu đuối.

Một hôm, ông tình cờ gặp lại người bạn đồng môn cũ (cùng học với ông thầy Tiều). Khi người bạn hỏi: "Lâu nay anh có học thêm võ nghệ ở đâu không?", ông tự tin: "Mình giỏi quá rồi còn học thêm gì nữa! ". Người bạn chỉ cười mỉm rồi mời ông về nhà chơi. Trong bữa cơm chiều, người bạn nhận định: "Võ nghệ của anh chưa thấm vào đâu". Lâm Hữu Hội nổi nóng bỏ đũa đứng dậy đề nghị tỉ thí. Kết quả, ông dễ dàng bị người bạn đánh bại. Từ đó, ông mới hiểu thế nào là cái mênh mông của biển võ và năn nỉ người bạn dạy lại cho, nhưng người bạn từ chối và giới thiệu ông đi tìm thầy.

Ông tìm lên núi Tà Lơn (Thất Sơn, huyện Châu Đốc, tỉnh An Giang) gặp ba người Tiều có vóc dáng rất kỳ dị: Một người cao to vạm vỡ, người thứ hai mập ú tròn lẳn, người còn lại gầy gò, nhỏ thó. Người cao to hỏi ông có muốn học thuật Phi hành không, ông trả lời: "Thưa thầy, con học võ là để đánh chứ không phải để chạy! ". Cả ba người cùng cất tiếng cười vang, tỏ ra thích thú trước câu trả lời ngang ngang đúng "chất" con nhà võ của người xin theo học. Kế đến, người mập tròn ngỏ ý dạy cho ông môn Thiết thủ công nhưng Lâm Hữu Hội cũng từ chối khi biết thời gian luyện thành môn công phu này quá lâu. Sau cùng, ông xin theo học với người thầy nhỏ thó (cao thủ phái Thiếu Lâm Nững Xị,  một trong hai phái võ lớn của người Triều Châu). Thiếu Lâm Nững Xị thuộc Bắc phái, du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 17, võ phái này có đặc điểm là chỉ có tấn công, sở trường đòn chân trên nền tảng là bộ "Lưỡng tấn".

Sau 5 năm ròng rã khổ luyện, trình độ võ công của Lâm Hữu Hội thăng tiến vượt bậc. Một hôm, ba người thầy gọi ông lại, cho biết họ là những người trước đây bị dính vào oan án nên phải trốn sang Việt Nam ẩn náu, nay đã được giải oan nên trở về nước. Trước lúc chia tay, sư phụ bảo: "Con sau này có số làm thầy!", Lâm Hữu Hội chỉ cười buồn, nghĩ rằng thầy mình nói cho vui, hơn nữa ông cũng không có mộng làm thầy.

Từ con nợ thành võ sư

Sau khi ba người thầy về nước, Lâm Hữu Hội xuống núi, phiêu bạt về Sài Gòn tìm kế sinh nhai rồi trở thành "tay anh chị" bảo vệ cho sòng bạc Đại Thế Giới ở Chợ Lớn (Quận 5). Môi trường này đã nhanh chóng cuốn ông vào những cuộc đam mê đỏ đen. Chẳng mấy chốc bao nhiêu tiền của nướng sạch, nợ nần chồng chất, đến nỗi phải ở nhờ nhà người quen để trốn nợ. Nhưng chính nhờ vậy mà cuộc đời ông lại rẽ sang hướng khác. Đầu tiên, để trả ơn, Lâm Hữu Hội nhận dạy võ cho con chủ nhà, sau nhiều người biết đến xin thọ giáo ngày càng đông, dần dần ông nổi tiếng.

Lâm Hữu Hội kết hợp chữ "Long - Hổ quyền" ghép với tên mình, thành lập võ đường Long Hổ Hội, đến lúc này ông mới sực nhớ và nghiệm ra: "Lời thầy dặn năm xưa quả không sai". Võ đường Long Hổ Hội lừng lẫy giới võ lâm Sài Gòn - Chợ Lớn với thành tích từng đào tạo nhiều thế hệ võ sĩ tài năng, những "sát thủ" trên võ đài như Triệu Sen, Mã Sơn Ba, Long Mousemy (Quang "cao"), Long Vân, Long Phi Hải (tự Lễ), Long Phi Báu, Long Mouse (tức Đới Văn Quý), Ruby lớn, Ruby nhỏ... và đặc biệt là "tứ đại thiên vương" gồm hai anh em võ sĩ gốc ấn Độ là A Mách và Mostaza, Tôn Ngọc Lực và Hải Huỳnh từng vô địch 6 tỉnh miền Trung suốt nhiều năm liền.

Nhiều thập kỷ đã trôi qua nhưng đến nay nhiều người vẫn nhớ hình ảnh võ sư Lâm Hữu Hội với dáng người cao to khoảng 1m80, thường đội mũ phớt, mặc đồ jean nhạt màu, đeo kính đen to bản che gần hết khuôn mặt, miệng luôn phì phèo điếu Camel, tay đeo đồng hồ Longgines.

 

Nghĩa khí võ lâm

Giới võ lâm ngày ấy cũng thường truyền tụng nhiều câu chuyện về nghĩa khí, tình cảm của thầy trò võ đường Long Hổ Hội. Hồi những năm 1960, võ sĩ Long Mousemy (tức Đới Văn Quý) một lần xin thầy ra Nha Trang đánh giúp cho võ đường bạn một độ đài quan trọng nhưng thầy không đồng ý. Anh này vẫn lén đi và khi biết chuyện, thầy nổi giận cho rằng anh phản sư, khai trừ khỏi võ đường dù anh đã hết lời năn nỉ. Chia tay, anh quỳ lạy thầy: "Nếu thầy không thương mà tha lỗi cho con, thì  từ nay trở đi con thề sẽ không dùng đến nghề võ nữa!", rồi gạt nước mắt đi về. Khoảng hai tháng sau, tại một quán cà phê, do sơ ý làm ngã xe của một đám "ma cô", Long Mousemy bị chúng vây đánh. Dù trình độ võ công của anh có thể hạ gục hàng chục tên "giang hồ vặt" loại này nhưng nhớ đến lời thề với thầy, anh xuôi tay chịu đòn, bị đánh "thừa sống thiếu chết". Tình cờ biết chuyện, võ sư Long Hổ Hội nhận ra đó là một đệ tử trung thành nên đã xúc động tìm đến thăm và bỏ qua tất cả lỗi lầm của anh.

Tháng 2/1974, một võ sĩ lò Long Hổ Hội vì "túng quá hóa liều" nên lận "hàng nóng" trong người vào cướp tiền trong một sòng bạc trên đường Bạch Đằng (hẻm Long Vân Tự, gần võ đường Lê Quang Đại), bị cảnh sát bắt tại trận, đưa về bót Hàng Keo. Hay tin, võ sư Lâm Hữu Hội như "ngồi trên đống lửa", bởi nếu gã đệ tử khai "môn đồ võ phái Long Hổ Hội đi cướp sòng bạc" thì còn mặt mũi nào ông đứng trong giới võ lâm. Sự việc được "hóa giải" khi võ sư Trần Hữu Hoàng (võ phái Hắc Hổ) can thiệp. Chỉ vài tiếng sau đó, võ sĩ đi cướp bạc này đã được phóng thích. Mang ơn võ phái Hắc Hổ, từ ấy võ sư Lâm Hữu Hội ra một "điều luật" phổ biến rõ ràng đến tất cả các môn sinh: "Từ nay, nghiêm cấm môn sinh Long Hổ Hội động thủ với võ sinh Hắc Hổ dù bất cứ lý do gì!".

Võ sư Lâm Hữu Hội khuất núi tại Sài Gòn ngày 12/9/1988, thọ 81 tuổi. Bốn người con trai cố tổ sư môn phái Long Hổ Hội đều là võ sư, hiện người con út là võ sư Lâm Hữu Bình (tự Long Hổ Bill) tiếp tục duy trì võ đường Long Hổ Hội tại số 107/783 Nguyễn Văn Công, Q. Gò Vấp, TPHCM. Tại đây, ngoài việc dạy võ các tối trong tuần, võ sư Lâm Hữu Bình còn có nghề chữa bong gân, trật khớp, gãy xương... theo phương pháp y học cổ truyền.                                                

THIỆN NGỌC

 

Kỳ nhân giấu mặt

10 anh em võ sư “Huỳnh gia mãnh hổ” biểu diễn nội công (người cầm búa là chưởng môn Huỳnh Chí Dân.

Làng võ Sài Gòn không thiếu những giai thoại về những người ngụ cư bình dị, sống âm thầm một cuộc đời cực nhục hàng chục năm nhưng một ngày nào đó bỗng "giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha". Phải đến khi ấy, người ta mới biết rằng những người này là những cao thủ võ lâm, do một biến cố nào đó trong cuộc đời nên phải bỏ xứ tha phương cầu thực.

 

Cao thủ trong vai người đan sọt

Những năm 1940, người dân trong khu vực Nhị tỳ Quảng Đông (sau đổi thành giao lộ Phó Cơ Điều - Trần Quý, phường 6, Quận 11) chỉ biết anh Đặng Tây là một người Hoa bỏ xứ đến Sài Gòn kiếm sống bằng nghề đan giỏ. Không ai ngờ người đàn ông tính tình hiền lành, khiêm tốn, vui vẻ với mọi người, sống trong một căn nhà xập xệ lại là một cao thủ võ lâm.

Một hôm, anh tình cờ gặp tên “trùm” giang hồ khu vực Chợ Lớn là Tín Mã Nàm (Nàm Chảy), vốn là người có thân hình hộ pháp, từng nhiều năm học Thiếu Lâm Hồng Gia và Thái Lý Phật và có va chạm. Tín Mã Nàm khăng khăng bắt anh phải đấu võ với hắn thì hắn mới "bỏ qua" chuyện này. Nhiều lần từ chối không xong, sau cùng ông nhận lời tỉ thí mà theo ông, cũng nhân dịp này dạy cho tên giang hồ một bài học để bỏ thói ngang tàng, hống hách, ỷ mạnh hiếp yếu.

Trước khi trận đấu diễn ra, ai cũng nghĩ phen này anh thợ đan sọt "chết chắc". Thế nhưng kết quả ngược lại, trận đấu quyền diễn ra khá chóng vánh, gã đại ca hung hãn 3 lần lao vào đều bị người đan sọt đẩy văng ra xa, lồm cồm ngồi dậy trong nỗi kinh ngạc lẫn thán phục. Từ lúc đại náo giang hồ đến nay, hắn chưa từng gặp một kỳ nhân võ công cái thế như ông đan sọt này. Biết mình đã đụng nhầm "núi Thái Sơn", Tín Mã Nàm bèn sụp người xuống, chắp tay bái Đặng Tây làm sư phụ, hết lời năn nỉ ông truyền cho nghề võ.

Đời cực khổ chịu cảnh tha hương

VS Huỳnh Kiều - người đứng giữa (bên trái). VS Huỳnh Há (đứng đầu bên phải).
Đến khi đó, người ta mới biết anh đan sọt chính là một cao thủ Thái Lý Phật là Đặng Văn Thành từ Quảng Châu (Trung Quốc) qua Việt Nam từ năm 1932. ông theo học võ từ lúc 5 tuổi, tinh thông quyền cước, binh khí, trong đó có các tuyệt kỹ như Thiết chỉ (thủ pháp đánh bằng ngón trỏ), Cầm nã thủ... Năm 17 tuổi, do hạ đo ván võ sư Nhật Kanashi (vô địch karate và judo) tại Hội Tinh Võ Quảng Châu và bị nhiều phiền hà từ sự việc này. Cuối năm 1932, Đặng Tây cùng người cô ruột lẳng lặng xuống thuyền vượt biển trốn chạy đến Vũng Tàu rồi Chợ Lớn, trở thành một trong hai sứ giả đầu tiên đưa môn phái Thiếu Lâm Chánh Tông Thái Lý Phật vào Việt Nam.

Sau này, võ sư Đặng Tây quản lý trật tự tại một số rạp hát thuộc khu vực Q.5 như Đại Quang, Toàn Thắng, Hào Huê, Đống Đa, Lệ Thanh, Thủ Đô... Những năm trước giải phóng, tình hình an ninh trật tự khu vực Chợ Lớn cực kỳ phức tạp, với tài nghệ võ công tuyệt luân và đức độ hơn người, võ sư Đặng Tây còn là "vị sứ giả hòa bình" khi nhiều lần "đơn thân độc mã" đứng ra thuyết phục, hòa giải thành công hiềm khích, thù hận giữa một số băng đảng giang hồ người Hoa "máu mặt" vùng Chợ Lớn, nhờ đó, tránh được nhiều cuộc hỗn chiến giữa các môn phái.

Các bài võ đặc trưng của môn phái là Thập tam gia tỏa (13 thế mở khóa) tuyệt kỹ mà nhân vật Võ Tòng trong truyện Thủy Hử từng áp dụng; Phụng hoàng tiêu (đánh bằng cây tiêu, sáo); Kim long phiến (đánh bằng quạt không mở); Hồ điệp phiến (mở quạt ra đánh); Bàng long phất tử (đánh bằng cây phất trần)... Sở trường của lão võ sư Đặng Tây là đoản kình, chưởng trảo pháp. Năm 1978, ông thành lập đội lân sư rồng Thắng Nghĩa Đường (Nghĩa bất hậu nhân tức làm việc nghĩa phải trước mọi người) gồm 70 thành viên tinh thông quyền cước và binh khí. Học trò ruột võ sư Đặng Tây, ngoài "Thắng Nghĩa Huỳnh gia mãnh hổ" (Huỳnh Chí Cường, Chí Quyền, Chí Thắng, Chí Lợi, Chí Dân, Chí An, Chí Hữu, Chí Phước, Chí Mãng, Chí Đường) còn có Dương Cẩm An, Dương Cẩm Nguyên, Huỳnh Gia Bá, Lương Khải Bình, Liêu Quốc Hoa, Vương Cẩm Văn, Ngô Chấn Oai, Đỗ Lập Hoa... võ công cái thế. Tổ sư Đặng Văn Thành khuất núi năm 2004, thọ nhất so với các đồng đạo cùng thời (90 tuổi).

Kỳ nhân đến từQuảng Đông

Thời Pháp thuộc, xưởng thuộc da và chế biến thủy tinh khu Phú Thọ (Quận 11) bị chính quyền thuộc địa cô lập. Sau giờ làm việc, người Hoa bị cấm ra khỏi phạm vi này, ban đêm không được thắp đèn, tụ tập, đã vậy họ còn luôn bị đám giang hồ bên ngoài hiếp đáp, bóc lột. Trong đám thợ, có một công nhân luôn tỏ thái độ lầm lì tên Huỳnh Thuận Quý. Sau nhiều ngày bị ức hiếp, không chịu nổi sự dồn nén, ông Quý với thân thủ phi phàm, đòn thế biến ảo, một mình đánh bạt đám du thủ du thực trên 20 tên. Chuyện này chấn động chính quyền Pháp và giới võ lâm vùng Chợ Lớn. Từ đó, dưới sự dẫn dắt của ông Quý, môn Thiếu Lâm Hồng Gia bắt đầu được truyền dạy cho cánh thợ thuộc da và thủy tinh cùng con cháu của họ.

4 cao thủ đưa Thiếu Lâm Bạch Mi
vào Chợ Lớn

Đầu những năm 1920, bốn võ sư Khưu Nhơn Hòa, Huỳnh Thiệu Long, Lại Quý Đình và Tăng Huệ Bác (người Hoa) cũng có công đưa môn phái Thiếu Lâm Bạch Mi du nhập vào Việt Nam. Không được truyền bá rộng rãi do chính quyền thực dân Pháp cấm đoán, đại sư Tăng Huệ Bác (người Quảng Đông) vào Chợ Lớn tổ chức dạy kín cho một số người thân, bạn bè ở đường Phùng Hưng, Quận 5. Tại đây, Tăng đại sư đào tạo nhiều học trò giỏi, nổi bật là Diệp Quốc Lương (đoàn lân Liên Thắng đường, trụ sở trên đường Hà Tôn Quyền, Quận 11), Huỳnh Thiếu Hùng (đội lân Quần Anh đường, đường Võ Trường Toản Quận 5) và Trần Lâm - nổi tiếng với bài quyền Thập bát ma kiều - tuyệt kỹ công phu của Bạch Mi phái.

Theo lịch sử Thiếu Lâm tự, vào năm 1736, khi binh lính Mãn Thanh tấn công và hỏa thiêu chùa Thiếu Lâm, Bạch Mi hòa thượng đã trốn thoát lên núi Nga Mi (tỉnh Tứ Xuyên) - một trong năm ngọn núi thiêng của đất nước Trung Hoa. Sau tám năm luyện võ trong hang động, thiền định theo lối đạo sĩ, Bạch Mi đạo nhân đã chế tác một môn võ công thượng thừa gọi là Thiếu Lâm Bạch Mi.

Võ sư Huỳnh Thuận Quý sinh năm 1908 tại huyện Nam Hải, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc). Năm 1932 ông cùng 3 sư đệ là Lưu Tín, Lương Nhuận và Huỳnh Vận Tài đến Việt Nam làm công nhân xưởng thuộc da và chế biến thủy tinh khu Phú Thọ. Sau sự kiện trên, ông Quý sáng lập Thích Nhàn Lạc, đây là nơi thư giãn, giải trí và dạy võ cho con em công nhân ngành thuộc da và thủy tinh khu Phú Thọ. Sau khi truyền bá vào Việt Nam, Thiếu Lâm Hồng Gia nhanh chóng được công chúng đón nhận, có thể xuất phát từ những chiêu thức kỳ ảo, biến hóa khôn lường như Ma vân thủ, Thập hình quyền (171 thế) bộ pháp tinh diệu của Địa đàng công hoặc ở phần tâm pháp Xã kỷ tùng nhân... Thiếu Lâm Hồng Gia dịch chuyển theo "ngũ hình", khắc chế đối phương theo nguyên lý lấy nhu thắng cương, "nước mềm làm mòn đá cứng". Môn võ công đặc dị này xuất xứ từ miền Nam Trung Hoa, sử dụng đòn đánh ngắn: Kiều thủ (từ cùi chỏ đến cổ tay) gồm ổn mã ngạnh kiều (ngựa vững cầu cứng) tức bộ tấn có vững thì đòn đánh ra mới chính xác; đoản kiều tẩu mã (bộ tấn hẹp đòn đánh ngắn); trường kiều đại mã (bộ tấn rộng đòn đánh dài).

Từ đây, võ sư Huỳnh Thuận Quý tập trung truyền bá môn phái Hồng quyền rộng khắp ra bên ngoài, ông còn lãnh đạo các đệ tử đến các tỉnh thành biểu diễn võ thuật nhằm truyền bá võ thuật, phát dương môn phái Hồng quyền, đồng thời đến các cơ quan đoàn thể biểu diễn nhằm gây quỹ từ thiện.

Năm 1959, võ sư Huỳnh Thuận Quý sang Hồng Kông sinh sống và đến năm 1968 thì mắc bệnh nặng trong cảnh nghèo đói, túng thiếu. Trước hoàn cảnh khó khăn, tuổi già bệnh tật của sư tổ nơi đất khách quê người, các đệ tử của ông ở Sài Gòn đã quyên tiền, đi biểu diễn lân và võ thuật gây quỹ nhằm đủ tiền điều trị bệnh. Năm 1972 ông mất tại Hồng Kông khi 64 tuổi. Một năm sau khi sư phụ qua đời, các sư huynh đệ góp công sức, tiền của, xây tổ đường thờ tự thầy (vào năm Quý Sửu 1973) tại số 27 âu Cơ, P.14, Q.11, tại đây hiện vẫn còn tấm bia khắc tên những người có công đóng góp xây nên tổ đường.

THIỆN NGỌC

Đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn (Kỳ 2)
Vang danh tuyệt kỹ “dị” môn
Là Thiếu Lâm Bắc phái nên Thái Cực Đường Lang chú trọng các tấn công đối phương bằng cước pháp. (Võ đường Trần Minh năm 1969)

Một số võ đường ở Sài Gòn trước kia có những tuyệt chiêu được học từ các môn phái võ ở Trung Quốc như: Hầu quyền (mô phỏng loài khỉ), Xà quyền (loài rắn)... Thế nhưng khi vào Việt Nam, những tuyệt chiêu này đã được nghiên cứu, cải tiến mang đậm chất Việt Nam. Tuyệt chiêu mô phỏng hành động của loài hạc (Võ đường Nam Tông) và tuyệt chiêu mô phỏng bọ ngựa (Võ đường Thái Cực Đường Lang) là những ví dụ tiêu biểu.

 

Tuyệt kỹ Hạc quyền Việt Nam

Những năm 1960 - 1970, giới võ lâm ở Sài Gòn đã có nhiều lời đồn đại về tuyệt kỹ song thiết của môn phái Nam Tông. Tuyệt kỹ mô phỏng theo cách chiến đấu của loài chim hạc này không chỉ đáng sợ vì tính sát thương chết người của nó, mà còn bí ẩn hơn khi chỉ có vài đại đồ đệ của môn phái trong hàng vạn môn sinh mới nắm được. Vì đặc điểm lợi hại cứ sử dụng là cầm chắc gây thương tích cho đối thủ, tuyệt kỹ này gần như rồi không được truyền dạy cho các thế hệ võ sinh sau này, và đến nay gần như đã thất truyền.

Đây là một trong những tuyệt kỹ nổi bật của môn phái Nam Tông do võ sư Lê Văn Kiển (Tám Kiển) truyền dạy từ cuối những năm 1940. Vị võ sư này sinh năm 1917 tại Sóc Trăng, từ bé đã theo học môn Bạch Hạc, một võ phái xuất phát từ Trung Quốc. Tương truyền, tổ sư của môn phái này là nữ giới, sống trên một ngọn núi hùng vĩ, quanh năm tuyết phủ, một hôm tình cờ chứng kiến trận chiến giữa cáo và chim hạc. Tưởng chim hạc sẽ bị cáo vồ chết, ai ngờ chim hạc uyển chuyển tránh những cú lao người, mổ những cú trời giáng khiến kết cục cáo kiệt sức mà chết vì mất máu. Học theo chim hạc, bà sáng tạo nên những quyền cước theo nguyên tắc mềm dẻo, uyển chuyển, lấy âm nhu thắng dương cương, vận sức địch đánh địch... Các thế hệ đệ tử sau này tiếp tục vận dụng, sáng tạo thêm nhiều tuyệt chiêu, binh khí để sử dụng khi giao chiến, ví dụ như tuyệt kỹ song thiết.

Binh khí "bách chiến bách thắng"

Song thiết gồm hai sợi dây xích, mỗi dây dài độ 0,9m (chưa kể tay nắm) được cấu tạo bởi 5 lưỡi dao inox (hình ôvan, dày 3 - 5 ly) nối liền nhau bằng 3 khoen inox tròn. Tay nắm của song thiết dài khoảng 0,2m, có trục xoay.

Song thiết gọn nhẹ và tiện dụng, dễ dàng xếp bỏ vào túi quần, khi sử dụng có thể thủ hoặc tấn công (cận chiến lẫn tầm xa, tương tự khúc côn). Về kỹ thuật, song thiết bao gồm các thế: Loang, đâm, chụp dây, tung dây, chặn dây, hất dây, vừa đánh vừa xoay người từ trước ra sau và ngược lại, vừa đánh vừa xoay người tiến dần lên phía trước, vừa lăn tròn thân người vừa đánh... Khi lâm trận, võ sĩ đan chéo hai tay, vai uyển chuyển, loang dây bao bọc thân người để thủ. Lúc tấn công, song thiết với nhiều thế như tung dây quấn lấy binh khí, hai tay song song đâm thẳng về phía trước theo bộ đinh tấn, tung dây chém chẻ từ phần đầu trở xuống, dùng bộ xà tung dây chém ống chân đối phương hoặc kết hợp với đá bay để thu dây về...

Các cao thủ của làng võ cho biết, kỹ thuật khó nhất của song thiết là loang dây và chụp dây (thu dây). Khi loang dây, hai cánh tay phải luôn cặp sát hông, cổ tay thật dẻo, đường loang phải tròn, đều, che kín thân người. Chụp dây cần chính xác, khéo léo và nhanh gọn. Song thiết có độ sát thương cao, thường "bách chiến bách thắng" mỗi khi được sử dụng.

Khi Nam Bộ nổi dậy kháng chiến, được sự khuyến khích của chính quyền cách mạng, võ sư Tám Kiển đã xung phong huấn luyện võ thuật cho lực lượng Thanh niên Cứu quốc. Kỹ thuật sử dụng song thiết, mã tấu, côn, cách đánh cận chiến... mà ông truyền dạy cho một số du kích, tự vệ ở chiến khu Trà Lồng, Trà Cú, Mỹ Phước... đã một thời là nỗi kinh hoàng với lính lê - dương Pháp, lính ngụy.

Năm 1948, võ sư Tám Kiển lập ra võ đường âm Dương tại Sài Gòn - Chợ Lớn vào năm 1950, đến năm 1957 đổi tên võ đường là Nam Tông. Theo võ sư Tám Kiển: "Nam Tông là môn phái võ thuật thực hành theo nguyên lý âm - dương nên chữ Nam Tông ở đây vừa mang vết tích của nhà Phật (võ phục màu nâu), vừa là biểu tượng của Thiếu Lâm Nam phái và Bạch Hạc phái".

Nam Tông là võ phái đầu tiên ở miền Nam dạy binh khí cho môn sinh, thu hút hàng chục ngàn thanh thiếu niên luyện tập. Thế nhưng riêng với tuyệt kỹ song thiết, do có độ sát thương cao, có thể dễ dàng dẫn đến cái chết của đối thủ nên song thiết chỉ được tổ sư Tám Kiển truyền dạy cho số ít cao đồ, trong số đó nổi bật 3 đại đệ tử sử dụng song thiết đạt đến mức thượng thừa là võ sư Lê Văn Minh (hiện dạy Nam Tông ở Bình Dương), võ sư Quan Vân Triều (hiện dạy Nam Tông tại Nhà Thiếu nhi Q.10) và võ sư Trần Thị Cúc (hiện ngụ ở "ngã ba Thái Lan", thị trấn Long Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu).

Sau này, có khá nhiều người hoài nghi: "Tuyệt kỹ này ghê gớm đến mức nào mà phải hạn chế truyền dạy như vậy? ". Các đệ tử của môn phái cho biết, điều này hoàn toàn phù hợp với tôn chỉ, mục đích của võ phái: Không thu học phí môn sinh, dạy và học võ với mục đích Dân khỏe - Nước cường. Một điều đặc biệt khác: Võ sư Tám Kiển nghiêm cấm môn đồ thượng đài, bởi theo ông thì "thắng bại hơn thua trên sàn đấu chỉ chuốc lấy oán thù..."

Năm 1969, võ sư Lê Văn Kiển vận động thành lập Tổng hội Võ học và được các đồng nghiệp tín nhiệm bầu làm Chủ tịch từ 1968 - 1973. Sau năm 1975, võ sư Tám Kiển mở lớp dạy tại nhà riêng và đứng lớp tại Trường Cao đẳng Thể dục TW II. Sau một tai nạn giao thông, ông qua đời vào năm 2003.

Vang danh Thái Cực Đường lang Chợ lớn

Một trong những lò võ khác ở Sài Gòn cũng có những tuyệt chiêu mô phỏng theo hành động của loài vật là võ đường Thái Cực Đường Lang, có những cú ra đòn "chết người" dũng mãnh như bọ ngựa.

Người sáng lập võ đường này là võ sư Trần Minh (người Hoa, sinh năm 1927). Sư phụ của ông là Triệu Trúc Khê, người đã dành cả cuộc đời theo môn phái Đường Lang, môn võ dựa theo lối đánh của con bọ ngựa. Tổ sư của môn phái này khi vào rừng tìm thuốc, tình cờ chứng kiến trận đấu giữa chim và bọ ngựa với kết cục chim bị đôi càng đối thủ cắt đứt cổ. Biết bọ ngựa có lối chiến đấu rất đặc biệt, ông đã dành nhiều năm nghiên cứu tỉ mỉ các động tác đó rồi tự tập luyện rồi chế tác ra một môn võ riêng gọi là Đường Lang quyền.

Võ sư Quan Vân Triều biểu diễn truyệt kỹ Song Thiết - môn binh khí đặc trưng của võ phái Nam Tông.

Võ sư Trần Minh nghiên cứu, tổng hợp, chắt lọc tinh hoa Thiếu Lâm Bắc phái, Tinh Võ môn, Đường Lang cùng các môn võ Nam phái tổng hợp thành môn võ riêng, tuy vậy vẫn giữ tên võ đường là Thái Cực Đường Lang. Võ đường này không chỉ có những tuyệt chiêu mô phỏng hành động bọ ngựa chém đứt cổ chim như đã miêu tả ở trên, mà còn học theo những tuyệt kỹ khác của môn phái Bắc Đường Lang của Trung Quốc. Những tuyệt kỹ này ra đời khi tổ sư của môn phái học theo những ngón đòn mà bọ ngựa thường đánh phanh bụng loài dế đến chết, học theo bộ pháp ảo diệu nhanh nhẹn của loài khỉ ...

Ở võ đường Thái Cực Đường Lang, võ sư Trần Minh thường nói với học trò: "Có những thế võ đỡ rồi mới đánh, như vậy là chậm. Đối phương sau khi tấn công sẽ có thời gian lui về thủ, ta đánh khó trúng. Nếu hiểu cái lý đó, ta nghiên cứu điều chỉnh lại: Vừa đỡ vừa đánh (liên tiêu đới đả) đối phương sẽ khó tránh đòn". Đặc điểm của Thái Cực Đường Lang là dùng tay để thủ, dùng chân tấn công đối phương, khẩu quyết là "Thủ thị lưỡng phiến môn / Toàn bằng cước đả nhân" (Tạm dịch: Tay là hai cánh cửa / Toàn nhờ chân đánh đối phương").

Ngoài việc dạy võ thuật, dạy biểu diễn lân sư rồng, trước năm 1975 võ sư Trần Minh còn dạy tiếng Anh, Pháp, Hoa cho những học viên nước ngoài công tác tại các lãnh sự quán ở Sài Gòn. Ngoài ra, ông còn thông thạo cả 3 thứ tiếng Triều Châu, Quảng Đông và Phúc Kiến.

THIỆN NGỌC

Đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn (Kỳ 3)
Những võ sư làm “thất điên bát đảo” quân xâm lược
Đại sư Mai Văn Phát và HLV Phan Châu Toàn biểu diễn đường quyền tại tổ đường Trung Sơn võ đạo (5/1995)
Học võ nghệ trước là để rèn luyện bản lĩnh, sức khỏe, sau là để góp công bảo vệ điều ngay lẽ phải, bảo vệ quê hương... Chân lý này càng được khẳng định rõ khi nhìn lại lịch sử làng võ Sài Gòn, người ta có thể kể tên ra nhiều võ sư đã theo cách mạng, trở thành những chiến sĩ tham gia những trận đánh làm "thất điên bát đảo" quân xâm lược.
 

Nỗi khiếp đảm của lính Pháp

Vị chưởng môn sáng lập Lam Sơn võ đạo, võ sư Quách Văn Kế là một trong những trường hợp nêu trên. Quê Hà Nội và lưu lạc vào Sài Gòn, sau 33 năm khổ luyện ông được tôn vinh là một trong những cao thủ của làng võ Sài Gòn - Chợ Lớn. Tài nghệ của ông được ngưỡng mộ đến mức năm 1943 có một "đại gia" bỏ tiền lập võ đường để mời thầy Kế truyền dạy võ công cho thanh niên.

Tháng 8/1945, hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, của Bác Hồ, nhân dân cả nước nổi dậy kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Võ sư Quách Văn Kế tình nguyện gia nhập cách mạng, trở thành chiến sĩ trong một đơn vị biệt động. Với thân thủ phi phàm, võ công cái thế, hàng đêm ông thường một mình bí mật đột nhập vào các trại lính, đồn bót địch "tỉa" bớt số lượng quân giặc. Mất đến hàng trăm quân chỉ vì một chiến sĩ biệt động, quân Pháp khiếp sợ ông đến mất ăn mất ngủ, bái phục ông là có tài xuất quỷ nhập thần và đặt cho ông biệt danh "Sát thủ trong đêm".

Võ sư Quách Văn Kế cũng là người có công đào tạo võ công cho nhiều chiến sĩ, du kích. Ông từng tổ chức dạy nhiều lớp Phương pháp cận chiến cấp tốc cho tự vệ, du kích ở sân vận động Hoa Lư và Phan Đình Phùng (Sài Gòn); huấn luyện võ thuật cho lực lượng vũ trang tại Đức Hòa (Long An)... Năm 1948, theo sự phân công của cách mạng, ông quay lại Chợ Lớn mở cửa hàng bán xe đạp nhưng thực chất làm cơ sở hoạt động cách mạng nội thành cho tới ngày Hiệp định Gèneve về lập lại hòa bình được ký kết vào năm 1954.

Trên 30 năm dạy võ, chiến sĩ - võ sư Quách Văn Kế đã tiêu diệt nhiều lính Pháp, đào tạo được hơn 20.000 môn sinh. Lam Sơn võ đạo kết hợp võ Thiếu Lâm và Tây Sơn - Bình Định có sở trường đòn ngắn, nhập nội, thế đánh dũng mãnh qua các bài trấn môn Phượng Hoàng quyền, Phượng Hoàng song đao, Lão Mai côn, Quách gia đại đao... danh bất hư truyền.

“Trường võ bị” giữa vùng địch chiếm


Đại sư Mai Văn Phát (chưởng môn phái Trung Sơn võ đạo) trong một buổi
“thiền toạ” cho môn sinh (Ảnh chụp năm 1960)

Thời kỳ kháng chiến chống Pháp (1945- 1954), một trong những vũ khí lợi hại của quân dân miền Nam là mã tấu. Võ sư Chín Hóa (môn phái Tây Sơn Nhạn) là người đã có công lớn hoàn thiện kỹ thuật sử dụng vũ khí này để phổ biến cho quân dân.

Vị võ sư này có tên đầy đủ là Bùi Văn Hóa sinh năm 1894, gốc Bình Định. Năm 1945, hưởng ứng lời kêu gọi toàn dân kháng chiến, võ sư Chín Hóa bèn mở lớp huấn luyện cấp tốc phương pháp sử dụng mã tấu (đao), tầm vông, những bài quyền cơ bản cho hàng trăm kháng chiến quân... Những người này sau khóa huấn luyện đã tỏa về các chiến khu dạy lại kỹ thuật chiến đấu cho quân dân Nam Bộ. Riêng võ sư Chín Hóa vẫn ở lại Sài Gòn mở lớp dạy võ tại trường Chợ Quán (nay là Kim Đồng, Q.5) thu nạp hàng ngàn thanh thiếu niên.

Ngoài 10 thế đánh bằng cùi chỏ cực kỳ ảo diệu, những đệ tử của võ sư Chín Hóa cũng là người sáng tạo ra nhiều thế võ thường được chiến sĩ tự vệ Sài Gòn - Chợ Lớn sử dụng khi chiến đấu khiến giặc "táng đởm kinh hồn". Đó là Nhất Hổ (Lý Phi Sơn Hổ) với lối đánh bạo liệt như hổ vồ mồi; Tám Miêu (Nguyễn Văn Miêu) có độc chiêu rình rập rồi bất thần hạ đối thủ trong nháy mắt; đòn "gối bay" mạnh như giông bão khiến đối thủ phải kinh hoàng của Tư Tính (Nguyễn Văn Tính)...

Võ đường của đại sư Chín Hóa ngày càng lớn mạnh. Thời "hoàng kim", chỉ riêng tại trung tâm Sài Gòn, Tây Sơn Nhạn có hệ thống 6 võ đường, hàng ngàn môn sinh. Trong hai thập niên 1960 - 1970, Tây Sơn Nhạn là "võ hiệu" nổi tiếng, chuyên đào tạo đấu sĩ thượng đài, người yêu thích võ thuật vẫn chưa quên một Hồng nhạn - trưởng nam thầy Mười Mách - được coi là "kỷ lục gia" chuyên knock - out (hạ gục) đối thủ hiệp đầu tiên, một Hùng nhạn là "nhà sưu tập" danh hiệu vô địch ở cả hai đấu trường quyền anh và quyền tự do, cặp "ngọc nữ" Hồng Yến nhạn - ái nữ thầy Mười Mách và Hồng Vân nhạn chia nhau "thống trị" các hạng cân nhẹ nhiều năm liền.

Luyện võ cho nghĩa quân trên sân chùa

Giới võ lâm Sài Gòn thập niên 1960 - 1970 luôn dành vị trí trang trọng trong những lần họp mặt cho một vị thiền sư tóc búi cao, râu bạc dài, đôi mắt sáng quắc tinh anh trong bộ cà sa vàng mượt, tác phong ông thư thái, tay lần chuỗi hạt. Đó là vị chưởng môn phái Trung Sơn võ đạo Mai Văn Phát, pháp danh Thích Thiện Tánh, trụ trì tại Long Hoa tự (Tân Định). Ông sinh năm 1917 tại xã Thới Đông, huyện Ô Môn, tỉnh Cần Thơ trong một gia đình nông dân. Năm 10 tuổi, ông được gia đình đưa lên núi Thất Sơn (Châu Đốc, An Giang) theo sư phụ chữa bệnh và tu học.

Sư phụ của ông nguyên là thủ hạ của Nguyễn Trung Trực, vị anh hùng cầm đầu nghĩa quân đốt cháy tàu Espéranto của thực dân Pháp trên dòng Nhật Tảo. Khởi nghĩa thất bại, người nghĩa quân này bị thực dân Pháp truy lùng, phải lánh nạn lên chùa mai danh ẩn tích. Chốn thiền môn không chỉ là chỗ người nghĩa quân dung thân, ông còn dùng sân chùa đêm đêm bí mật rèn luyện võ nghệ cho thanh niên dưới chân núi. Võ sư Phát được sư phụ truyền cho lòng yêu nước nồng nàn từ thưở ấy. Năm 1934, Mai Văn Phát xuống núi trở về quê.

Hai năm sau, ông tiếp tục theo học khí công, khinh công, y thuật và môn điểm huyệt. Năm 1942, ông về Châu Đốc mở lớp dạy võ với mục đích giúp thanh thiếu niên nâng cao thể lực và bản lĩnh để cứu quốc và kiến quốc, khoảng năm 1945, Mai Văn Phát rời quê lên Sài Gòn lập nghiệp. Tại đây, ông ngụ ở ấp Đông Ba (Phú Nhuận), vừa làm công nhân, vừa dạy võ tại gia, đồng thời nghiên cứu, hệ thống hóa tinh hoa võ thuật từ hai vị ân sư, sắp xếp thành chương trình huấn luyện từ thấp đến cao.

Năm 1963, sau khi chế độ độc tài Ngô Đình Diệm bị lật đổ, xã hội miền Nam xáo trộn, làn sóng xung đột diễn ra khắp nơi. Nhằm thu hút thanh thiếu niên sinh hoạt lành mạnh, võ sư Mai Văn Phát quyết định xuống tóc xuất gia, lấy pháp danh Thích Thiện Tánh với ước mong dùng việc dạy võ để giáo huấn thế hệ trẻ lòng yêu nước, đạo đức làm người và khả năng tự vệ. Ông sáng lập môn phái Trung Sơn võ đạo (Thiếu Lâm Nguyên thủy Mật truyền) từ chi đoàn Trúc Lâm (hướng đạo sinh Phật tử), võ đường đặt tại Long Hoa tự. Ngoài dạy võ, đại sư Mai Văn Phát còn chữa trị các bệnh khớp xương và thần kinh tọa. Báo nước ngoài từng có những bài viết ca tụng ông là "vị thầy tu giỏi võ, một huyền thoại sống".

Là thiền sư, lấy chữ Bi làm đầu, đại sư Mai Văn Phát hạn chế đưa đệ tử đấu đài bởi ông tâm niệm "võ thuật nhằm rèn luyện nhân cách, học võ không phải để tranh tài cao thấp, phân định hơn thua". Môn phái do ông sáng lập có nhiều tuyệt chiêu như: Đao pháp "đao như mãnh hổ, thương tựa giao long"; 10 thế điểm huyệt mật truyền; tuyệt kỹ Hầu xiềng (vừa đánh ngã vừa điểm luôn huyệt đối phương), Bạch hổ thủ điểm hầu trung cực (thế của con cọp trắng vừa chụp siết yết hầu vừa chụp siết hạ bộ đối phương. Đối phương sẽ chết ngay nếu ta không kịp buông tay ra), Phương dực đăng sơn đại bàng (dùng chỏ đánh từ tam tinh xuống yết hầu đối phương), Phi ngưu trá hình (đối phương nhập nội, ta phóng đến dùng gối chỏ tấp ngay vào chấn thủy đối phương)...

THIỆN NGỌC

NGUỒN: http://www.doisongphapluat.com.vn

Đọc tiếp...
 
QUYỀN THUẬT TUỔI TRĂNG TRÒN
Người viết: Longnh73   
06/12/2010

TRƯỞNG TRÀNG HLV NGUYỄN ANH NHẬT,NGUYỄN THẾ QUANG,VŨ VĂN TÁC THỰC HIỆN

Đọc tiếp...
 
"Đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn"
Người viết: Longnh73   
03/12/2010
Khởi đăng loạt bài: “đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn”

Đậm chất "anh hùng mã thượng", vùng đất phương Nam từng một thời là nơi các "cao thủ võ lâm" tụ họp, là cái nôi của những anh tài từng nhiều lần mang vinh quang về cho võ thuật Việt Nam. Từ số báo này, ĐS&PL khởi đăng loạt bài "Đi tìm những cao thủ trong làng võ Sài Gòn" nhằm giúp bạn đọc có cái nhìn chi tiết hơn về cuộc đời của những võ sư, câu chuyện thú vị về những môn phái, lò võ từng một thời nổi danh; đồng thời tôn vinh những tinh hoa của làng võ Việt Nam.

 

KỲ 1: VÕ SƯ PHỤC THIỆN SAU QUÃNG ĐỜI GIANG HỒ KHÉT TIẾNG

Võ sư Long Hổ Bill bên di ảnh thân phụ Long Hổ Hội tại tổ đường (Q. Gò Vấp)

Thập niên 30 - 40 thế kỷ trước, làng võ Sài Gòn xuất hiện võ đường Long Hổ Hội (ấp Cộng Hòa 5, xóm Võ Ngói, xã Hạnh Thông, Gò Vấp) với võ sư Lâm Hữu Hội - môn phái Thiếu Lâm Nững Xị. Năm 1932, Lâm Hữu Hội từng hạ đo ván Surivong - nhà vô địch Muay (kick boxing Thái) ngay tại Bangkok. Những năm 1950 - 1970, đoàn võ sĩ chuyên đánh đài lưu động của võ phái Long Hổ Hội tạo sóng gió khắp sàn đấu ba nước Đông Dương. ít ai biết ông đến với nghiệp làm thầy võ từ một tình huống rất oái oăm: Dạy võ để trả nợ.

Cao nhân tất hữu cao nhân

Võ sư Lâm Hữu Hội (1907 - 1988), sinh tại xã Vĩnh Lợi, huyện Hồng Dân, tỉnh Bạc Liêu). Người biết chuyện kể lại, ngay từ nhỏ ông đã có tính hào phóng, thương người, chuộng nghĩa khí và đặc biệt say mê quyền cước. Ông học võ với một cao thủ người Tiều (Trung Quốc), rồi "Lão Hổ vương" chuyên Hổ quyền, sau đó thọ giáo võ công suốt bảy năm ròng với Huỳnh Long đại sư (tức Chu Thiếu Quân, người Quảng Đông, dòng võ Chu gia nổi tiếng Long quyền).

Vốn có máu "giang hồ lãng tử" nên sau đó ít năm, Lâm Hữu Hội rời quê đi phiêu bạt khắp nơi, thường sống ở các bến xe khắp Nam Kỳ Lục tỉnh bằng nghề xếp bến và bảo tiêu (áp tải hàng cho các con buôn). Thời gian đó, ông đã đụng độ và khuất phục không biết bao nhiêu tay "anh chị" sừng sỏ và ông được giới giang hồ nể trọng như một "đại ca lớn". Tuy vậy, ông thường giúp đỡ, bảo vệ những người nghèo khổ, yếu đuối.

Một hôm, ông tình cờ gặp lại người bạn đồng môn cũ (cùng học với ông thầy Tiều). Khi người bạn hỏi: "Lâu nay anh có học thêm võ nghệ ở đâu không?", ông tự tin: "Mình giỏi quá rồi còn học thêm gì nữa! ". Người bạn chỉ cười mỉm rồi mời ông về nhà chơi. Trong bữa cơm chiều, người bạn nhận định: "Võ nghệ của anh chưa thấm vào đâu". Lâm Hữu Hội nổi nóng bỏ đũa đứng dậy đề nghị tỉ thí. Kết quả, ông dễ dàng bị người bạn đánh bại. Từ đó, ông mới hiểu thế nào là cái mênh mông của biển võ và năn nỉ người bạn dạy lại cho, nhưng người bạn từ chối và giới thiệu ông đi tìm thầy.

Ông tìm lên núi Tà Lơn (Thất Sơn, huyện Châu Đốc, tỉnh An Giang) gặp ba người Tiều có vóc dáng rất kỳ dị: Một người cao to vạm vỡ, người thứ hai mập ú tròn lẳn, người còn lại gầy gò, nhỏ thó. Người cao to hỏi ông có muốn học thuật Phi hành không, ông trả lời: "Thưa thầy, con học võ là để đánh chứ không phải để chạy! ". Cả ba người cùng cất tiếng cười vang, tỏ ra thích thú trước câu trả lời ngang ngang đúng "chất" con nhà võ của người xin theo học. Kế đến, người mập tròn ngỏ ý dạy cho ông môn Thiết thủ công nhưng Lâm Hữu Hội cũng từ chối khi biết thời gian luyện thành môn công phu này quá lâu. Sau cùng, ông xin theo học với người thầy nhỏ thó (cao thủ phái Thiếu Lâm Nững Xị, một trong hai phái võ lớn của người Triều Châu). Thiếu Lâm Nững Xị thuộc Bắc phái, du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 17, võ phái này có đặc điểm là chỉ có tấn công, sở trường đòn chân trên nền tảng là bộ "Lưỡng tấn".

Sau 5 năm ròng rã khổ luyện, trình độ võ công của Lâm Hữu Hội thăng tiến vượt bậc. Một hôm, ba người thầy gọi ông lại, cho biết họ là những người trước đây bị dính vào oan án nên phải trốn sang Việt Nam ẩn náu, nay đã được giải oan nên trở về nước. Trước lúc chia tay, sư phụ bảo: "Con sau này có số làm thầy!", Lâm Hữu Hội chỉ cười buồn, nghĩ rằng thầy mình nói cho vui, hơn nữa ông cũng không có mộng làm thầy.

Từ con nợ thành võ sư

Sau khi ba người thầy về nước, Lâm Hữu Hội xuống núi, phiêu bạt về Sài Gòn tìm kế sinh nhai rồi trở thành "tay anh chị" bảo vệ cho sòng bạc Đại Thế Giới ở Chợ Lớn (Quận 5). Môi trường này đã nhanh chóng cuốn ông vào những cuộc đam mê đỏ đen. Chẳng mấy chốc bao nhiêu tiền của nướng sạch, nợ nần chồng chất, đến nỗi phải ở nhờ nhà người quen để trốn nợ. Nhưng chính nhờ vậy mà cuộc đời ông lại rẽ sang hướng khác. Đầu tiên, để trả ơn, Lâm Hữu Hội nhận dạy võ cho con chủ nhà, sau nhiều người biết đến xin thọ giáo ngày càng đông, dần dần ông nổi tiếng.

Lâm Hữu Hội kết hợp chữ "Long - Hổ quyền" ghép với tên mình, thành lập võ đường Long Hổ Hội, đến lúc này ông mới sực nhớ và nghiệm ra: "Lời thầy dặn năm xưa quả không sai". Võ đường Long Hổ Hội lừng lẫy giới võ lâm Sài Gòn - Chợ Lớn với thành tích từng đào tạo nhiều thế hệ võ sĩ tài năng, những "sát thủ" trên võ đài như Triệu Sen, Mã Sơn Ba, Long Mousemy (Quang "cao"), Long Vân, Long Phi Hải (tự Lễ), Long Phi Báu, Long Mouse (tức Đới Văn Quý), Ruby lớn, Ruby nhỏ... và đặc biệt là "tứ đại thiên vương" gồm hai anh em võ sĩ gốc ấn Độ là A Mách và Mostaza, Tôn Ngọc Lực và Hải Huỳnh từng vô địch 6 tỉnh miền Trung suốt nhiều năm liền.

Nhiều thập kỷ đã trôi qua nhưng đến nay nhiều người vẫn nhớ hình ảnh võ sư Lâm Hữu Hội với dáng người cao to khoảng 1m80, thường đội mũ phớt, mặc đồ jean nhạt màu, đeo kính đen to bản che gần hết khuôn mặt, miệng luôn phì phèo điếu Camel, tay đeo đồng hồ Longgines.

Nghĩa khí võ lâm

Giới võ lâm ngày ấy cũng thường truyền tụng nhiều câu chuyện về nghĩa khí, tình cảm của thầy trò võ đường Long Hổ Hội. Hồi những năm 1960, võ sĩ Long Mousemy (tức Đới Văn Quý) một lần xin thầy ra Nha Trang đánh giúp cho võ đường bạn một độ đài quan trọng nhưng thầy không đồng ý. Anh này vẫn lén đi và khi biết chuyện, thầy nổi giận cho rằng anh phản sư, khai trừ khỏi võ đường dù anh đã hết lời năn nỉ. Chia tay, anh quỳ lạy thầy: "Nếu thầy không thương mà tha lỗi cho con, thì từ nay trở đi con thề sẽ không dùng đến nghề võ nữa!", rồi gạt nước mắt đi về. Khoảng hai tháng sau, tại một quán cà phê, do sơ ý làm ngã xe của một đám "ma cô", Long Mousemy bị chúng vây đánh. Dù trình độ võ công của anh có thể hạ gục hàng chục tên "giang hồ vặt" loại này nhưng nhớ đến lời thề với thầy, anh xuôi tay chịu đòn, bị đánh "thừa sống thiếu chết". Tình cờ biết chuyện, võ sư Long Hổ Hội nhận ra đó là một đệ tử trung thành nên đã xúc động tìm đến thăm và bỏ qua tất cả lỗi lầm của anh.

Tháng 2/1974, một võ sĩ lò Long Hổ Hội vì "túng quá hóa liều" nên lận "hàng nóng" trong người vào cướp tiền trong một sòng bạc trên đường Bạch Đằng (hẻm Long Vân Tự, gần võ đường Lê Quang Đại), bị cảnh sát bắt tại trận, đưa về bót Hàng Keo. Hay tin, võ sư Lâm Hữu Hội như "ngồi trên đống lửa", bởi nếu gã đệ tử khai "môn đồ võ phái Long Hổ Hội đi cướp sòng bạc" thì còn mặt mũi nào ông đứng trong giới võ lâm. Sự việc được "hóa giải" khi võ sư Trần Hữu Hoàng (võ phái Hắc Hổ) can thiệp. Chỉ vài tiếng sau đó, võ sĩ đi cướp bạc này đã được phóng thích. Mang ơn võ phái Hắc Hổ, từ ấy võ sư Lâm Hữu Hội ra một "điều luật" phổ biến rõ ràng đến tất cả các môn sinh: "Từ nay, nghiêm cấm môn sinh Long Hổ Hội động thủ với võ sinh Hắc Hổ dù bất cứ lý do gì!".

Võ sư Lâm Hữu Hội khuất núi tại Sài Gòn ngày 12/9/1988, thọ 81 tuổi. Bốn người con trai cố tổ sư môn phái Long Hổ Hội đều là võ sư, hiện người con út là võ sư Lâm Hữu Bình (tự Long Hổ Bill) tiếp tục duy trì võ đường Long Hổ Hội tại số 107/783 Nguyễn Văn Công, Q. Gò Vấp, TPHCM. Tại đây, ngoài việc dạy võ các tối trong tuần, võ sư Lâm Hữu Bình còn có nghề chữa bong gân, trật khớp, gãy xương... theo phương pháp y học cổ truyền.

THIỆN NGỌC

>> Kỳ 2: Vang danh tuyệt kỹ “dị” môn

Đọc tiếp...
 
HÀO KHÍ THĂNG LONG-HÀ NỘI
Người viết: Longnh73   
02/12/2010

 

Đọc tiếp...
 
<< Bắt đầu < Trước 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Tiếp > Cuối >>

Kết quả 199 - 207 / 595