TT - Đến tận bây giờ, những người say mê võ thuật ở làng An Thái, An Vinh vẫn còn có thể tả lại nguyên vẹn ngày hội “Đổ giàn” trước đây. Hội “đổ giàn” là nơi hào kiệt trong vùng gặp gỡ, so tài để tôn vinh ngôi làng và võ phái của mình.
Tại võ đường của lão võ sư Phan Thọ, các võ sĩ vẫn kể nhau nghe giai thoại về hội “đổ giàn”. Tuy vậy, vẻ đẹp của ngày hội đó giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm - Ảnh: L.P.
Cứ bốn năm một lần vào ngày rằm tháng bảy, khi những lễ cúng quan trọng của người làng được cử hành, làng An Thái, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định còn tổ chức thêm phần hội ngay sau đó. Là một trong những trung tâm võ thuật nổi tiếng, An Thái dễ dàng quy tụ những gương mặt lớn như làng võ An Vinh, Thuận Truyền, có khi cả các võ đường từ Quảng Ngãi hay Phú Yên... về tham dự.
Bên dòng sông Côn mùa nước chưa kịp lên, làng dựng hẳn một rạp cao lêu khêu bằng cây gỗ, có khi đến 10m, được dựng trước ngôi chùa Bà, sát tả ngạn con sông. Trên đỉnh cùng của giàn là cờ phướn và heo quay. Ngay sau ngày giờ cúng lễ nghiêm trang, những làng võ lớn ở An Nhơn, Tây Sơn, Tuy Phước... tụ lại giàn, có khi mang theo gần 30 võ sĩ của lò mình.
Từ chân cột lên đến đỉnh cao, các cuộc tỉ thí tranh tài khắc nghiệt ào ào diễn ra. Võ sĩ lao mình lên từng nấc của giàn, chiến đấu chống lại những võ sĩ của lò khác cho đến khi chạm được lá cờ và cướp được con heo cúng trên đỉnh giàn. Giàn gỗ được xô ngã ngay sau đó. Có lẽ vì thế hội tên là “đổ giàn”.
Các võ sĩ tham gia cuộc chơi ngoài tài nghệ cao và khả năng chiến đấu tốt, còn phải biết phối hợp với những đồng môn của mình. Những nhóm chuyên leo giàn để cướp cờ và thịt heo phải giỏi phi thân, nhảy nhót. Có nhóm chuyên song đấu cản đối thủ không cho đuổi theo người lấy cờ. Trong lễ hội “đổ giàn”, người học võ ở các làng đem hết mọi ngón nghề ra thi thố cốt giành phần thắng về mình.
Nhà nghiên cứu Phạm Đình Phong:
Sinh hoạt võ thuật đặc sắc
Hội “đổ giàn” là một trong những hoạt động đặc sắc nhất của sinh hoạt võ thuật bên dòng sông Côn của các làng võ ngày xưa. Những ngày diễn ra hội là những ngày sôi động nhất của mùa rằm tháng bảy.
Hội “đổ giàn” thường bắt đầu sau những ngày hoàn tất nghi thức cúng lễ tổ tiên, trời đất. Hội “đổ giàn” thể hiện giai đoạn võ thuật phát triển cực kỳ sôi động ở nơi này. Sau 60 năm bị gián đoạn, năm 2006 lần đầu tiên hội được tổ chức lại nhưng không còn nguyên vẹn các nghi lễ như xưa. Dù vậy người dân tập trung về chiêm ngưỡng lễ hội vẫn rất sôi động.
Cờ trong tay, heo trong tay, các võ sĩ lại phải tiếp tục chiến đấu để đưa được vật phẩm về làng mình, đánh thắng được những bạn bè võ thuật ở làng khác đang tìm cách đoạt chiến thắng từ tay mình. Làng nào có được cả cờ và thịt heo thì làng ấy năm đó nổi danh, người ta nườm nượp tới xin đăng ký học võ ở lò, tha hồ kiếm tiền.
Mỗi khi lễ hội “đổ giàn” diễn ra, cả khu làng võ An Vinh, An Thái sôi sục lên đêm ngày. Các cuộc so tài võ thuật diễn ra khắp nơi, trên mái nhà tranh, trong sân đình, thậm chí trong vườn nhà của bà con. Có những cuộc tranh tài kéo dài qua cả đêm chưa nghỉ. Làng nào giành được cờ và heo thì vui như tết. Thịt heo được chia ra cho mọi người cùng ăn lấy may. Lá cờ giành được cũng là vinh danh sự tài hoa của ông thầy nào đã đào tạo nên đám học trò giỏi, thắng cuộc ngày hôm ấy.
Hội nay trong ký ức
Lão võ sư Phan Thọ, người ở thôn Thủ Thiện Thượng, xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn, nhớ lại: “Người ta cúng rồi làm cái giàn cao. Lúc cúng chẩn đưa sẵn con heo lên giàn cao. Khi bánh đổ, giàn đổ là mọi người lao vào giành heo. Có bánh đấy nhưng không ai dám giành vì nguy hiểm quá. Làng nào cũng có mấy chục võ sĩ. Ai đánh cứ đánh. Ai dắt heo đi cứ dắt. Lúc đó, tôi chỉ được giao nhiệm vụ dắt heo vì mình bé quá. Các cuộc đấu ghê lắm”.
Khi đó, ông Phan Thọ còn trẻ và vẫn đang miệt mài theo từng ông thầy cóp nhặt từng bài võ. Cũng thời điểm đó, ông chứng kiến huyền thoại về một nữ võ sĩ nổi danh của Bình Định: bà Tám Cản. Bà là em gái thứ tám trong gia đình hương mục Ngạt (cũng là thầy dạy võ nổi tiếng mà võ sư Phan Thọ từng theo học). Bà luôn nằm trong nhóm các võ sĩ cản người muốn đuổi theo lá cờ và con heo mà làng mình cướp được. Một mình bà có lúc chống lại cả mười anh trai trẻ đang hăm he xông tới.
Ông Thọ nhớ lại: “Bà to con, đứng giữa sông chờ sẵn, ai qua bà đánh cản, có khi đánh cùng lúc cả 10 người”. Có lẽ vì vậy ít người biết tên thật nhưng lại không hề xa lạ với cái danh Tám Cản mà người đời đặt cho bà.
Vào thời điểm ấy, thế hệ võ sĩ như ông Phan Thọ mới là những thanh niên còn rất trẻ và tập tành bước vào nghề võ. Việc “dắt heo” mà các đàn anh dành cho ông cũng thể hiện những vai trò đầu tiên mà người học võ tham gia đảm nhiệm để cùng xây dựng danh tiếng cho võ đường. Ngày đó, làng võ An Thái nổi danh dũng mãnh, giành chiến thắng trong rất nhiều phen tranh tài mùa hội như thế này trên sông Côn.
Lão võ sư Trương Văn Vịnh của võ đường Phi Long Vịnh cho biết: “Hồi đó đánh ghê lắm. Bao nhiêu ngón nghề là mấy lò võ đem ra hết. Thời Pháp người ta chơi để biểu dương lực lượng võ thuật. Các phái tranh tài với nhau. Người ta làm một cây cột cao, cúng heo với bò sống trên cao rồi đánh để giành con heo, con bò ấy. Anh ôm con bò lách sao, đánh sao để đem được về đến nhà mình.
Giàn cao chừng 12-15m. Thầy đến cúng rồi đặt cờ và thịt trên cao nhất. Bên tả, bên hữu đánh mà mình vẫn phải về được làng mình. Có đến hai, ba chục anh em chờ sẵn để yểm trợ mình về làng. Ở dưới An Thái, An Vinh gọi lễ là đổ giàn. Ở khu võ nhà chùa này người ta chơi trò giật phướn cũng để so tài cao thấp như bên đó. Trên sông Côn, người đánh võ phải chạy sang bên kia thì may ra thoát, chứ còn đứng giữa sông thì phe kia truy đuổi tới cùng”.
Năm 2006, tại tỉnh Bình Định hội “đổ giàn” được phục dựng với mong muốn tạo lại không gian võ thuật trong những ngày sôi nổi nhất của lịch sử xa xưa.
Lão võ sư Phan Thọ trầm ngâm: “Có lẽ cũng không nên chơi như vậy nữa. Các cuộc tranh tài quá nguy hiểm. Mà nếu làm như năm 2006, cấm các đòn nguy hiểm thì quả thật cuộc so tài không thú vị”.
Trong lễ hội này ba làng võ tham dự là An Thái, An Vinh, Thuận Truyền đều được... phân công sẵn giành con heo nào trên giàn cao. Hơn thế, giàn không dựng cao như trong câu chuyện ngày trước mà người lớn tuổi vẫn kể. Hấp dẫn nhất và cũng là nghiệt ngã nhất của võ cổ truyền Bình Định, qua hội “đổ giàn”, chính là ở vẻ đẹp quá nhiều sát thương mà các thế võ gây ra...
LAN PHƯƠNG(TUỔI TRẺ)
________________________
Võ cổ truyền Bình Định gắn với những giai thoại về các võ sư nổi danh đánh bại nhiều cao thủ võ thuật nổi tiếng trong và ngoài nước. Khởi đầu của nhiều tượng đài võ thuật ấy là con đường học võ đầy cơ duyên và cả không ít nhọc nhằn.
Kỳ tới: Tầm sư học đạo
Sông côn - dòng sông võ học - Kỳ 3: Tầm sư học đạo
TT - Võ cổ truyền Bình Định gắn liền với các giai thoại về những võ sư nổi danh đánh bại nhiều cây đại thụ võ thuật nổi tiếng trong và ngoài nước. Nhưng ít ai biết khởi đầu của nhiều tượng đài võ thuật ấy là con đường tìm võ đầy cơ duyên và cả không ít nhọc nhằn.
Lão võ sư Phan Thọ truyền lại học trò mình những tuyệt chiêu mà thời trai trẻ ông phải dày công tầm sư học đạo - Ảnh: L.P.
Bán bò... theo thầy võ
Lão võ sư Phan Thọ nổi tiếng một thời cùng “hùm xám miền Trung” Hà Trọng Sơn đem vinh quang về cho võ cổ truyền Bình Định trong những lần thượng đài. Ông cũng là người rất am hiểu 18 bài binh khí và nhiều tuyệt chiêu của môn phái Tây Sơn. Có thời ông Phan Thọ nổi danh với những “võ thế”, “võ vườn” như võ đòn sóc, võ bồ cào... ít được người học bài bản sử dụng.
Ít người biết ông Phan Thọ đã đi hết cuộc đời tầm sư học đạo của mình bằng cả cơ duyên và tình yêu của người vợ hiền quê mùa của ông. Người thầy đầu tiên của ông là Cai Bảy, một võ sư nổi tiếng, con trai của thầy hương mục Ngạt vang danh thời trước. Ông học thầy Cai Bảy cho đến tinh thông các bài bản thầy tận tâm truyền dạy.
Năm 24 tuổi đi đánh đài bị thua một lần, ông nói với vợ: “Bà còn đôi bò nào xấu xấu cho tôi bán lấy tiền đi học võ”. Ông nói xin thế là quá đáng rồi vậy mà vợ ông bảo: “Học võ thì ông cứ lấy, bao nhiêu cũng được”.
Cũng vì cái tình đó của vợ mà ông Phan Thọ tiếp tục con đường tầm sư học đạo và đến được với những cây đại thụ lớn nhất của làng võ cổ truyền Bình Định thời bấy giờ. Ông học với thầy Diệp Trường Phát (võ sư Tàu Sáu) một năm rưỡi cho đến khi thầy mất. Ông tiếp tục theo học bài bản với võ sư hương kiểm Mỹ sáu năm sau đó.
Đó có lẽ cũng là lý do căn bản khiến võ sư Phan Thọ hiện thời am hiểu hầu hết các bài binh khí, các thảo thức ít gặp và cả các bài “võ vườn” rất ít người sử dụng.
Có lần ông đi đánh đài bị thua. Ông bảo cả người sưng bầm đau nhức nhưng không dám về nhà mà đến nhà thầy Cai Bảy. “Bà vợ thầy cũng thương tui như con, lấy thuốc xức cho mà chảy nước mắt. Tôi về nhà sợ vợ thấy lại đau lòng mà khóc”.
Lòng say mê võ học đó của ông sớm được đền đáp bởi cả tình yêu của vợ và những ưu ái mà thầy dạy dành cho ông. Võ sư Cai Bảy trước khi mất chỉ dặn dò ông mấy câu: “Thầy coi trò cũng như con. Con cầm quyển sách, đau chỗ nào uống đúng chỗ ấy, thầy có ghi hết các bài dùng vào chỗ nào”.
Ít người biết chính những bài võ y từ thời bôn ba đánh đài phải chịu từng cơn đau và cả bài học thầy Cai Bảy cho, ông võ sư Phan Thọ già nua giờ là ông thầy lang vườn cố gắng chữa đủ thứ bệnh đơn giản cho bà con xung quanh mà ít khi lấy xu tiền nào.
Năm nay 84 tuổi, lão võ sư vẫn mải mê dạy võ. Chỉ khác là bây giờ ông dành nhiều thời gian hơn để phụ vợ bưng mâm cơm hoặc xây cái nhà tắm phía sau cho gọn gàng...
Chén cơm chan thế võ
Một võ sư tuổi đời còn rất trẻ, một thời từng nổi danh ở ngôi chùa Long Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, cũng đến với võ thuật bằng một cơ duyên thầy - trò đầy ngạc nhiên. Cậu bé Nguyễn Đông Hải được mẹ cho đi học võ từ khá sớm với một ông thầy tên Năm Chấn.
Mẹ bảo học võ để phòng thân. Nhưng lúc đó Hải bé quá, đi học chỉ nhảy chồm chồm, đánh mấy thế thầy dạy cho theo ý thích.
Có một vị sư tên Thích Tịnh Quang ở chùa Lộc Sơn chiều nào cũng ra nhìn Hải tập. Đông Hải còn nhớ cậu gặp thầy như thế đến mấy tháng sau ông mới hỏi: “Con thích học võ không thì thầy truyền!”. Đông Hải lúc đó đã xuất gia nên về chùa Lộc Sơn ở hẳn với thầy.
Võ sư Đông Hải kể: “Nhiều buổi tối cầm cây côn ra ngoài, trời mưa vẫn đứng tập, có hôm từ 11g đêm đến 3g sáng. Phải tập để hôm sau thầy hỏi có thuộc mới dạy cái mới. Có khi đang ngồi ăn cơm vẫn nghĩ trước trong tuần mình tập cái gì. Trước khi đi ngủ cũng ngồi nghĩ mình tập cái gì, thầy dạy có cần lướt chân hay không, lúc nghĩ xong đứng dậy ra xách gậy làm thử liền. Thầy nói được mới đi ngủ. Ngay cả trong lúc ngủ cũng suy nghĩ động tác có được hay không”.
Cứ thế, Đông Hải tập võ bất kể thời gian nào, công việc nào. Cậu ở bên thầy đến năm 19 tuổi, cố gắng lĩnh hội tất cả bài học quan trọng mà thầy Tịnh Quang truyền cho mình. Hai năm sau thầy Tịnh Quang qua đời.
Vì muốn học thêm võ ở thầy Thích Hạnh Hòa ở chùa Long Phước, Đông Hải chuyển về đây sống. Cũng trong thời gian này, phong trào võ thuật Bình Định được chấn hưng và giới thiệu trên thế giới bởi những người tâm huyết thời đó như võ sư Kim Dũng, nhà báo Đỗ Hóa..., Đông Hải lần đầu tiên xuất hiện trong một phóng sự về võ Tây Sơn - Bình Định trên đài truyền hình.
Năm 1987, lần đầu tiên võ sư Đông Hải bắt đầu đứng lớp dạy võ tại chùa Long Phước với những võ sinh đầu tiên là người xem tivi thấy ông biểu diễn quyền thế trên đó. Phong trào võ thuật ở chùa Long Phước phát triển sôi động đến gần chục năm sau. Sân chùa như thiên đường của võ cổ truyền, có thời điểm chùa đón đến hơn 500 võ sinh về học.
Thầy Thích Hạnh Hòa, võ sư Đông Hải và vài học trò gần nhất sau ông trở thành những người gối đầu cho một thế hệ võ sinh trẻ yêu truyền thống. Ông Hải bảo muốn tầm sư học đạo và theo con đường võ học lâu dài, thì phải là những người biết dành cả trái tim để đón nhận những giá trị võ học cổ xưa và quý giá nhất mà thầy dạy đã dành cho mình...
“Công phu”
Ông Trương Văn Vịnh (võ đường Phi Long Vịnh), gia đình có truyền thống bốn đời làm võ sư, kể về cái “lắm công phu” của cơ duyên thầy trò trong võ thuật ngày xưa: “Khi đứa con muốn nhập môn võ đường nào phải xin cha má cho con mua ba con gà, mục đích là để trừ hao sẽ chết còn một con. Khi vô ngủ nhấp nước miếng cho con gà ngủ. Sáng lại nhấp nước miếng cho nó thức. Khi con gà lớn cất tiếng gáy, thành hình rồi, cũng như tượng trưng mình đã lớn, đã thành hình. Khi đó thằng con mới rót chén rượu cho cha má là con đã thành hình, xin cho con đi học võ. Sau đó, thằng bé mới đến nhà lễ thầy. Khi cúng xong, tên tuổi của võ sinh đều được ghi hết rồi, cha mẹ giao đứa con cho thầy, mong được tiếp thu nhanh, học giỏi. Cha mẹ đứa trẻ bái lạy thầy, đốt tàn cây nhang rồi là đứa con thành võ sinh”.
Nhưng ông thầy dạy võ không phải thế là đã nhận trò ngay. Ba tháng đầu học trò chỉ học ngũ hành và đứng bộ ngựa cho vững. Cũng thời gian đó ông thầy quan sát học trò từ dáng ngủ, tướng đi, câu chuyện... để biết trò là người thế nào.
Ông Vịnh nói: “Người thầy võ hồi đó xem kỹ cả cha mẹ của trò. Sách luật của tổ pháp ghi rất rõ ràng phải xem người ta muốn học võ làm gì, vì cái gì mà học, là thành phần lương thiện hay trộm cướp, làm gian”.
Vô địch quyền taekwondo thế giới: VN xếp thứ hai toàn đoàn
TTO - Sau 3 ngày tranh tài sôi nổi, đoàn võ sĩ VN đã giành được vị trí thứ hai toàn đoàn tại Giải vô địch quyền taekwondo thế giới lần 5-2010 vừa kết thúc tại Tashkent, Uzbekistan ngày 10-10 với 2HCV, 1HCB và 1HCĐ.
Quốc tổ của taekwondo - Hàn Quốc đứng nhất với thắng lợi áp đảo 9HCV và 2HCB.
Đình Toàn (trái) và Minh Tú biểu diễn nội dung đôi nam nữ - Ảnh: H.LONG
Giải quy tụ 446 võ sĩ (252 nam và 194 nữ) đến từ 59 quốc gia, vùng lãnh thổ trên toàn thế giới về tham dự từ ngày 8 đến 10-10. Quốc gia có số lượng VĐV tham dự đông đảo nhất là Tây Ban Nha (24 võ sĩ), tiếp theo là Thổ Nhĩ Kỳ (20 võ sĩ). Chủ nhà Uzbekistan cùng Nga và Đức chỉ cử 19 đại diện.
Ngày thi đấu đầu tiên 8-10, võ sĩ Lê Anh Minh đã giành được tấm HCB nội dung đơn nam lứa tuổi trẻ. Trong khi đó, ở nội dung đơn nữ trẻ, Nguyễn Minh Tú chỉ giành HCĐ. Tuy nhiên, ngày thi đấu thứ hai, đoàn VN đã giành được một HCV với phần thi của hai võ sĩ Nguyễn Đình Toàn và Nguyễn Minh Tú ở nội dung đôi nam - nữ.
Cờ VN đỏ rực tại NTĐ Universal Sports Palace Uzbekistan có sức chứa 2.800 chỗ ngồi tại giải. Trong ảnh là phần thi của võ sĩ Hàn Quốc đoạt HCV nội dung đơn nữ Young Ae Seo - Ảnh: WTF
Trong ngày đấu cuối cùng, bộ tam Nguyễn Thị Thu Ngân - Châu Tuyết Vân - Nguyễn Thị Lệ Kim mang về tấm HCV thứ 2 cho taekwondo VN ở nội dung đồng đội nữ. Như vậy, Việt Nam đã tái lập thành tích như ở giải lần 4-2009 diễn ra ở Ai Cập là giành tổng cộng 2 HCV, 1 HCB, 1 HCĐ.
Theo thông báo của Liên đoàn Taekwondo thế giới, giải lần 6-2011 sẽ diễn ra tại Vladivostok, Nga.
(TTVN Online) - Karatedo là môn hiếm hoi của TTVN tại ASIAD lần này nhìn thấy cửa giành “vàng” rõ nhất. Với sự chuẩn bị tích cực, cùng việc sở hữu rất nhiều võ sĩ xuất sắc. Nếu karatedo không bảo vệ được 1 tấm HCV sẽ là đáng tiếc và cả... đáng trách.
Hoàn thành cú “hat-trick”
Trong cả 2 lần tham dự Á vận hội trước, Karatedo Việt Nam đều có HCV. Đó là một thành tích tương xứng với những gì Karatedo Việt Nam đầu tư thời gian qua. Việc đi tắt đón đầu, đặc biệt là có một chiến lược bài bản và dài hơi đã giúp Karatedo luôn sản sinh ra những gương mặt hàng đầu châu lục.
Tại ASIAD lần này, Nhật Bản (quốc tổ của môn võ Karatedo) gần như thâu tóm các bộ huy chương. Tuy nhiên riêng ở những hạng cân nhỏ, Việt Nam sẽ là đối thủ khó bị đánh bại.
Nguyễn Ngọc Thành
Sau những thành công từ gần một thập kỷ trở lại đây trên đấu trường khu vực và châu lục, Karatedo Việt Nam luôn tập trung ở các hạng cân vừa và nhỏ như là một cách bảo vệ thành quả của mình. Là môn thi đấu có cả đối kháng và biểu diễn, tuyển Karatedo không chọn tập huấn dài hạn ở nước ngoài, mà đầu tư kinh phí vào các chuyến du đấu.
Đây là một hướng đi rất đúng đắn bởi trong môi trường thi đấu có nhiều áp lực, các võ sĩ mới nhanh chóng tiến bộ được. Sau khi tham dự ĐH TDTT toàn quốc lần VI, các tuyển thủ đã được tập trung trở lại để chuẩn bị hàng loạt giải quốc tế lớn để cọ xát nhằm có sự chuẩn bị tốt nhất cho ASIAD. Đầu tiên là lực lượng nội dung kumite (đối kháng) tham dự Giải quốc tế Indonesia mở rộng, các võ sĩ kata (quyền) tranh tài tại Giải Thổ Nhĩ Kỹ mở rộng 2010...
Theo thông tin từ BHL đội tuyển karatedo Việt Nam, võ sĩ chủ lực nội dung kumite Vũ Thị Nguyệt Ánh đã hồi phục hoàn toàn sau chấn thương đầu gối để hướng đến mục tiêu bảo vệ ngôi vô địch. Sau hàng loạt thành tích nổi bật trong thời gian gần, Hoàng Ngân đang tràn đầy hy vọng sẽ giành HCV tại ASIAD 16. Ngoài Nguyệt Ánh và Hoàng Ngân, võ sĩ kỳ cựu Nguyễn Ngọc Thành (HCV SEA Games 24, 25) cũng đang có phong độ rất tốt và có thể gây bất ngờ.
Nguyệt Ánh
Bên cạnh những gương mặt chủ chốt, theo đánh giá của ông Vũ Sơn Hà (Trưởng bộ môn Karatedo Tổng cục TDTT), các võ sĩ trẻ Việt Nam cũng rất tiến bộ thời gian gần đây và được chờ đợi sẽ gây ra bất ngờ tại ASIAD. Với những chuẩn bị tích cực cùng sự tự tin rất cao, tuyển karatedo Việt Nam đang hướng tới mục tiêu lần thứ 3 giành HCV tại một kỳ Á vận hội.
Đợi tin vui từ Nguyệt Ánh, Hoàng Ngân
Trong kế hoạch chuẩn bị cho ASIAD 16, Karatedo nhắm đến 3 gương mặt trụ cột nhiều kinh nghiệm thi đấu quốc tế và có nhiều thành tích là Vũ Thị Nguyệt Ánh (HCV ASIAD 15 hạng 48kg), Nguyễn Thị Hải Yến (HCĐ ASIAD 15 hạng 60kg) và “Nữ hoàng Kata” Nguyễn Hoàng Ngân (HCB ASIAD 15). Sau SEA Games 25, võ sĩ Hải Yến gặp phải chấn thương nặng nên đã nói lời chia tay. Nguyệt Ánh và Hoàng Ngân đang là niềm hy vọng lớn nhất của Karatedo Việt Nam.
Nếu bốn năm trước Nguyệt Ánh chỉ là niềm hy vọng số hai, thì năm nay, cô đã trở thành ứng cử viên số một cho ngôi đầu ASIAD. Sự xuất sắc của Nguyệt Ánh cũng phải khiến Nhật Bản, quốc gia mạnh nhất ở môn này đắn đo cử VĐV tham dự ở hạng cân 48kg.
Đánh giá về cô học trò cưng, HLV Lê Công tin tưởng Nguyệt Ánh sẽ bảo vệ được ngôi vô địch: “Trong 4 năm qua, Ánh có sự tiến bộ vượt bậc về chuyên môn và bản lĩnh thi đấu. Với lối ra đòn nhanh, mạnh nhưng cũng không kém phần uyển chuyển, Nguyệt Ánh đang rất chín muồi. ASIAD là đấu trường khốc liệt nhưng nếu thi đấu với đúng sức mình, Nguyệt Ánh hoàn toàn có khả năng bảo vệ ngôi vô địch”.
Hoàng Ngân
Áp lực với cô gái quê Hải Phòng là không nhỏ, tuy nhiên Nguyệt Ánh là người luôn biết cách vượt qua những thời điểm khó khăn nhất. Còn nhớ tại kỳ ASIAD 15, rất nhiều niềm hy vọng vàng của Việt Nam rơi rụng đã khiến Nguyệt Ánh bước vào trận chung kết với võ sĩ Vasantha Marial Anthony (Malaysia) với áp lực nặng nề. Vậy mà cô gái có biệt danh “tóc ngắn” đã hạ đối thủ với tỷ số 6-1, giải cơn khát HCV vào thời điểm khó khăn cho đoàn TTVN.
Với Hoàng Ngân, việc chỉ giành tấm HCB tại ASIAD 15 là một kết quả khá đáng tiếc khi bất ngờ để võ sĩ chưa tên tuổi Morooka (Nhật Bản), Hoàng Ngân đang rất quyết tâm đòi lại món nợ. Sau hàng loạt các thành tích nổi bật trong thời gian gần đây (HCV thế giới 2008, HCV World Games 2009, HCV cá nhân và đồng đội tại SEA Games 25…), Hoàng Ngân tràn đầy hy vọng sẽ giành HCV tại ASIAD 16.