Với thể thao VN nói chung và với làng báo thể thao nói riêng, ông Nguyễn Hồng Minh được coi là người mát tay. Mát tay từ việc quản lý đâu ra đó và điều hành rất tuyệt vời làm cho guồng máy chạy đều và ít xảy ra những chuyện lấn cấn trong nội tình các đội tuyển thể thao. Ông cũng mát tay ở chỗ làm trưởng đoàn thể thao VN cầm quân đi đến đâu thì chiến tích nhiều đến đó và thường có những dự báo có cơ sở và thành tích đạt được luôn gần khớp với dự báo đó.
Như hồi SEA Games 22 tại Việt Nam, ban đầu ông còn ra vẻ dè dặt khi chỉ nói phấn đấu hơn 80, nhưng đến gần sát ngày vào cuộc thì ông đã mạnh dạn tuyên bố thể thao VN có thể đoạt hơn 120 HCV và thực tế chúng ta đã làm được hơn thế. Sau này giải thích về chuyện đó, ông Minh cười khà khà: "Mình phải giương đông kích tây, chứ đâu muốn che giấu làm gì". Rồi ở SEA Games Philippines, cũng chính ông khẳng định nếu đúng sức thể thao VN đạt 65 - 70 HCV, cuối cùng chúng ta đạt trên 70. ASIAD tại Busan (Hàn Quốc), ông đăng ký với lãnh đạo UBTDTT 3 HCV, điều mà trước đó không ai dám nghĩ đến vì các ASIAD trước, thể thao VN cao lắm chỉ có 1 HCV. Vậy mà kết thúc đại hội, chúng ta thu về đến 4 HCV. Có lẽ sự "mát tay" của ông chỉ hơi bị hẫng một chút trong ASIAD vừa rồi ở Doha khi ông từng phát biểu dự báo thể thao VN sẽ có 5 - 7 HCV, nhưng rút cuộc chỉ có 3 chiếc.
Nhiều người vin vào đó để cho rằng đây là một thất bại thảm hại. Là tướng, ông nhận hoàn toàn trách nhiệm về mình bằng một lời xin lỗi công khai đã không hoàn thành chỉ tiêu, nhưng ai cũng biết tự đáy lòng ông đã làm hết sức, đã dự báo rất khớp, nhưng trong thi đấu thể thao luôn tiềm ẩn những bất ngờ ngoài dự kiến. Giá mà trong 13 huy chương bạc chỉ cần có 3-4 chiếc chuyển thành vàng thì chắc ông đã được ca tụng rất nhiều, nhưng trong thực tế không phải lúc nào thể thao VN cũng may mắn cả.
Trong những lần sát cánh chinh chiến cùng đoàn TTVN từ Busan đến Philippines, từ VN đến Doha qua các kỳ ASIAD, SEA Games, tôi có ấn tượng về ông Minh râu rất nhiều. Là người rất dễ gần gũi, lúc nào trông ông cũng lạc quan, yêu đời. Hỏi gì ông cũng sẵn sàng trả lời một cách đầy đủ và thắc mắc gì đều được ông giải thích cặn kẽ. Ông luôn sâu sát từng đội tuyển, luôn có những động viên kịp thời và luôn hòa mình với từng pha biểu diễn thi đấu của VĐV.
Ông cũng là người rất thẳng thắn khi hay nói thẳng những chuyện hậu trường một cách công khai. Trước SEA Games Philippines 2005, ông từng nói thẳng với báo chí rằng: "Nước chủ nhà luôn có nhiều lợi thế để xếp hạng cao, nhưng trong thi đấu không tránh khỏi sự phân phối huy chương". Điều này trên thực tế bằng con mắt thường thôi, ai cũng biết rất dễ xảy ra ở một số môn chấm điểm cảm tính hoặc môn do chủ nhà đưa vào và chia huy chương cho các nước có tham gia vào môn đó.
Ông Nguyễn Hồng Minh trao thưởng cho các vận động viên - Ảnh: Ngô Nguyễn
Nhưng sự thật thì hay mích lòng nhất là khi nó bị nâng lên thành vấn đề quan hệ ngoại giao, làm cho ông Minh trở thành tâm điểm xem xét của báo giới. Tuy nhiên sự thật vẫn là sự thật và đến bây giờ, ai cũng biết ngoài bản chất trung thực, cao thượng luôn phải được đề cao của thể thao thì cả thế giới cũng đang tìm cách hạn chế đi đến loại bỏ những môn đấu, những nội dung tranh tài mà kết quả không được giải quyết tức thời bằng chính trận đấu đó.
Nỗi lòng...
Thật ra trước ông Minh, có một vị trưởng đoàn khác cũng rất thành công với thể thao VN là ông Đoàn Thao, nguyên Phó tổng cục trưởng TCTDTT. Nhưng thời của ông Thao thể thao VN còn ngụp lặn ở tốp dưới và giành được từng huy chương ở đấu trường quốc tế là cả những chuyện dài nhiều tập. Ông Minh thì khác khi được lãnh đạo UBTDTT giao làm trưởng đoàn, ông hoạch định tương lai rất rõ ràng. Môn nào có thể tiếp cận được với thành tích châu Á, ông cho đầu tư mạnh dù có lúc ông phải chấp nhận với kế sách "đi tắt đón đầu". Môn nào giữ vững được vị trí ở SEA Games thì gấp rút chấn chỉnh lực lượng. Có lần sau ASIAD Busan ngồi một buổi với ông, tôi đã được nghe ông "lên án" về kế hoạch dàn trải của thể thao VN.
Do tính hay phát biểu xởi lởi nên đôi lần ông Nguyễn Hồng Minh đã gặp phải "tai nạn". Lần đầu là sau Thế vận hội Athens về, một phát biểu gây sốc của ông về việc không đạt huy chương của thể thao VN đã không được sự đồng tình của dư luận. Lần khác là sau SEA Games 23, ông "bênh vực" ông Lê Thế Thọ là phó đoàn TTVN trên một tờ báo khi ông này sai phạm rành rành tại Bacolod nên đã bị công kích. Ngoài ra có lẽ do thiếu thông tin từ LĐBĐVN hay vì một lý do gì khác mà ông phát biểu chưa hoàn toàn đồng tình với việc cử đội bóng đá nam đi ASIAD Doha, trong khi thực tế đội nam đã chơi tốt hơn rất nhiều so với đội nữ.
Theo ông, dàn trải đều cho các môn thể thao, mỗi nơi được một chút, mỗi đội tuyển có quân đi thi đấu quốc tế... thực chất chỉ là một nền thể thao mang tính phong trào. Lẽ ra thể thao VN cần phải thấy được thế mạnh của mình, môn nào đủ sức thì bước ra biển, môn nào chưa đáp ứng được thì nên ở nhà, tập huấn và rèn luyện tiếp, đừng để bước ra đấu trường lớn thất bại của môn này lại ảnh hưởng tâm lý đến môn kia. Ông cũng không đồng tình quan điểm rằng vì được tài trợ, vì có hậu thuẫn nên cần phải cho các đội tuyển không có khả năng tranh chấp ngôi thứ đi ASIAD. Ông từng ví von rằng điều đó giống như một cậu học trò lớp 3 chưa thi xong tiểu học đã đòi bước chân vào đại học và dĩ nhiên chẳng thu hoạch được gì ngoài một chuyến đi tham quan cho biết đó biết đây!
Có lần ông nói với tôi: "Các môn cơ bản với tôi vẫn là tâm huyết. Tôi hiểu sống còn của một nền thể thao chính là các môn như điền kinh, bơi lội, thể dục... Vì thế sau khi đoàn TTVN dự SEA Games 19 ở Jakarta về, thấy rõ khoảng cách quá xa giữa thể thao cơ bản VN với các nước, với tư cách là Phó vụ trưởng rồi Vụ trưởng (thay ông Nguyễn Đình Khoái) Vụ Các môn thể thao không bóng, tôi đã bắt tay vào làm quyết liệt, tìm cho được nhân tố mới. Nhờ vậy mấy năm gần đây điền kinh, bơi lội, thể dục... đều đã có bước cải thiện đáng kể. Tất nhiên chúng ta chưa thể bước tất cả vào tầm châu lục, nhưng ít ra nó cũng mang lại những tín hiệu để hy vọng SEA Games, chúng ta vẫn có thứ hạng ổn định ở các môn này. Vấn đề còn lại là phải tiếp tục làm mạnh hơn nữa để chúng ta tiếp tục có lứa mới mạnh hơn, tốt hơn lứa cũ. Có vậy thì nếu VN có đăng cai ASIAD 2018 thì chúng ta cũng có một vài VĐV các môn cơ bản đủ khả năng tiếp cận được với thành tích cao ở đại hội".
Lần gặp nhau cuối cùng tại Doha, tôi và ông có dịp đi dạo dọc bờ biển vài giờ trước khi diễn ra lễ bế mạc. Trông ông rất thảnh thơi ngắm nhìn cảnh vật có lẽ như vừa trút được một gánh nặng phải lăn lộn từ mấy chục năm qua. Nhưng kỳ thực không phải vậy. Ông không vui mà đang trăn trở như muốn trải lòng mình ra một lần nữa với thể thao vì như ông nói: "Thể thao VN dù có tiến bộ mạnh mẽ trong thời gian qua nhưng vẫn còn nhiều bất cập và yếu kém lắm. Mình chỉ hy vọng rằng với sự quan tâm, chỉ đạo sát sao của Chính phủ, những người làm thể thao hãy mạnh dạn và đoàn kết nỗ lực hơn vì cái chung để bộ mặt thể thao nước nhà nhanh chóng có sự thay đổi mạnh mẽ hơn nữa và sẽ mạnh hơn rất nhiều trong một tương lai gần...".
Được sự giúp đỡ của Ngành giáo dục Hà Nội, Liên đoàn Pencak Silat Hà Nội, Ngành Thể dục thể thao Bộ Công an, Bộ môn võ thuật Tổng cục thể dục thể thao thuộc- Bộ Văn Hóa Thể Thao và Du Lịch-, Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam, ... dựa trên nền tảng những tinh hoa của Võ Thuật Thiếu Lâm chân truyền, Võ thuật hiện đại và võ thuật dân tộc, Võ đường Thanh Phong đã được thành lập ngày 13/6/1985, do Võ sư Hoàng Thanh Phong, nguyên huấn luyện viên trưởng Quốc Gia môn Pencak Silat tại Seagames 18 - Chiềng Mai - Thái Lan, Võ sư cấp 18 Võ cổ truyền Việt Nam làm chủ nhiệm.
Trải qua 26 năm xây dựng và phát triển, với phương châm học võ đạo trước khi học võ thuật, võ đường đã đào tạo được hàng nghìn võ sinh các cấp, tham gia hàng chục giải thi đấu võ thuật quốc gia và quốc tế. Những võ sĩ ưu tú của Võ đường Thanh Phong với sự khổ luyện công phu, bản lĩnh vững vàng đã đạt được những thành tích vang dội làm rạng danh Võ đường như võ sĩ Nguyễn Viết Châu, Nguyễn Ngọc Mỹ, Trịnh Trung Hải, Nguyễn Bá Long,Chu Văn Trường,Lê Duy Hùng ..... Với tổng số 18 huy chương vàng, 14 huy chương Bạc, 13 huy chương Đồng. Võ đường đã ba lần đoạt cúp luân lưu của Liên đoàn Võ thuật Pencak Silat Hà Nội tặng cho Võ đường đạt nhiều huy chương. Võ sư Hoàng Thanh Phong đã đoạt giải danh hiệu Trọng tài xuất sắc và nhiều danh hiệu võ sĩ xuất sắc đã được trao cho các võ sĩ của Võ đường.
Nhiều vận động viên Pencak Silat là vô địch thế giới, vô địch Seagames đều đã từng được Võ sư Hoàng Thanh Phong chỉ đạo và huấn luyện. Với tất cả tâm huyết và nỗ lực của mình, Võ sư Hoàng Thanh Phong đã được Tổng cục TDTT (nay thuộc Bộ VHTT&DL) tăng bằng khen.
Tiếp bước truyền thống anh hùng, thượng võ của Dân tộc để góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc, phù hợp với yêu cầu khách quan của thời đại. Những huấn luyện viên thuộc Võ đường Thanh Phong đã có mặt tại : Học viện An Ninh Nhân Dân, Trường Cán bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn 1, Trường cao đẳng nghệ thuật Hà Nội, Trường thể thao thiếu niên 10/10, Lực lượng Kiểm Lâm Việt Nam.... Nhiều trường học trên địa bàn thành phố Hà Nội. Thực tế đã khẳng định những huấn luyện viên Nguyễn Anh Nhật, Nguyễn Thế Quang, Vũ văn Tác, Bùi Trung Hiếu, Đình Ngọc Phương,Nguyễn Viết Long,Nguyễn Hữu Quyết,Phạm Mạnh Phước,.... dưới sự chỉ đạo và dẫn dắt của Võ sư Hoàng Thanh Phong đã thực sự trở thành những huấn luyện viên võ thuật có khả năng sư phạm và chuyên môn giỏi được đánh giá cao.
Đến với câu lạc bộ Wushu Hà Nội, Võ đường Thanh Phong vinh dự được tham gia Lễ khai mạc Đại hội Thể dục thể thao thủ đô lần thứ VI, giải Wushu thế giới lần thứ VIII.
Kỷ lục gia Hoàng Gia Khoa 10 tuổi dùng cổ kéo ô tô nặng 2170 kg đi xa 143m tại Bách Thảo, 11h30' ngày 06/05/2007 VTV3 phát sóng trong chương trình những chuyện lạ Việt Nam.
Võ sư Hoàng Thanh Phong và huấn luyện viên Nguyễn Anh Nhật vinh dự được tham gia tuần lễ Văn hoá Việt Nam tại Malaysia từ ngày 25/4/2008 - 4/5/2008.
Ngày 14/7/2008, Hiệp hội CLB UNESCO Việt Nam tặng bằng khen cho võ đường Thanh Phong đã có thành tích trong công tác bảo tồn và phổ biến võ học phương Đông - Góp phần nâng cao sức khỏe cộng đồng - Giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống dân tộc thực hiện tiêu chí của Hiệp hội UNESCO Việt Nam.Ngày 30/10/2009, 13 Huấn luyện viên, võ sỹ vinh dự tham gia lễ khai mạc asean indoor games 3 tại sân Mỹ đình. Hướng tới Đại lễ 1000 năm Thăng long-Hà nội ,năm 2010 võ đường thanh phong tham gia biểu diễn lân,sư,rồng võ thuật tại lễ hội gò Đống đa,Lễ hội thập tam trại tại Bách thảo quận Ba đình, Lễ xuất quân của thanh niên Công an Hà nội ngày 26-3-2010,Lễ bế mạc Đại hội TDTT Thủ đô Hà nội lần 7,ngày chạy olympic tại cung thể thao Quần ngựa,Lễ hội cầu Long Biên... Đặc biệt, Ngày 10-10-2010 Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng long-Hà nội tại TƯỢNG ĐÀI LÝ THÁI TỔ võ đường thanh phong vinh dự tham gia biểu diễn võ thuật.
Không ngừng lớn mạnh, Võ đường Thanh Phong với trụ sở chính tại 20-Phố Gầm Cầu - Hà Nội và các phân đường đang là nơi rèn đức, rèn người, tìm kiếm tài năng, đào tạo những công dân có ích cho đất nước, tô đậm thêm những trang vàng truyền thống rực rỡ của Võ đường Thanh Phong.
Email:
Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó
VTV4 NÓI VỀ NHÀ GIÁO ƯU TÚ-VÕ SƯ NGUYỄN THU VÂN THỜI GIAN 3H55,9H25,16H55 NGÀY 29/6 VÀ NGÀY 1/7/2011
Nữ võ sư “trốn viện” đi... dạy võ
(Dân trí) - 7 giờ tối, giọng nữ võ sư trên điện thoại không khỏe nhưng đầy nhiệt huyết: “Tôi đang truyền đạm. 5 phút nữa tôi sẽ có mặt”. Bà tiết lộ, không chỉ “trốn viện”, trong những ngày nằm viện, bà còn “chiêu mộ” được một số hộ lý, y tá cùng đến tập võ.
Trung tuần tháng 3/2011, sức khỏe Nhà giáo ưu tú - võ sư Thu Vân suy yếu. Điều trị tại Viện Y dược học dân tộc (đường Nguyễn Văn Trỗi, Q. Phú Nhuận, TPHCM) nhưng không lúc nào bà cho phép mình nghỉ ngơi. Ngay cả lúc bà ngồi ngâm chân cũng có môn sinh tập võ bên cạnh.
7 giờ tối, giọng bà trên điện thoại không khỏe nhưng đầy nhiệt huyết: “Tôi đang truyền đạm. 5 phút nữa tôi sẽ có mặt ở Nhà văn hóa quân khu 7”. Đúng giờ, một môn sinh chở bà đến nơi. Trên mu bàn tay lão nữ võ sư, vết kim tiêm vẫn còn sưng tấy.
Bất chấp sức khỏe không cho phép, nhà giáo Thu Vân vẫn đến với môn sinh mỗi ngày
Võ sư vui vẻ tiết lộ: Không chỉ “trốn viện” một mình, trong những ngày nằm viện, bà cũng “chiêu mộ” được một số hộ lý, y tá cùng đến đây tập võ. Điều đó cũng đủ cho thấy sức hấp dẫn của môn võ cổ truyền.
Rồi bà thoăn thoắt đi về phía khu vực sân khấu, quan sát lớp cascadeur đang tập luyện. Lớp học khoảng 10 thanh thiếu niên. Thành viên nhỏ nhất mới hơn 3 tuổi, còn chưa có đồng phục. Trang phục và thảm tập của lớp đều do 1 tay võ sư lo liệu, vì: “Tất cả đều là học sinh nghèo, tôi không muốn chúng nó phải tốn kém”.
Niềm tự hào của võ sư là cô bé Trần Xuân Sóc Nâu: “Bé gái này mới 6 tuổi thôi mà đã thành thục hết các bộ tấn, bộ chỏ, bộ đá. Bé cũng đã tham gia đóng 3 bộ phim rồi đấy”. Nhìn Sóc Nâu múa đao hết sức đẹp mắt, không ai ngờ 2 năm trước, đây là cô bé ốm đau dặt dẹo.
Từ khi học võ tới nay, hiếm khi bé Sóc Nâu phải cần đến viên thuốc
Đôi nét về võ sư Thu Vân
Tên thật: Nguyễn Lệ Thu Vân
Năm sinh: 1945
Nguyên quán: Hà Nội
- 1962 - 2002: Giảng dạy môn vũ đạo - trình thức - võ thuật cho 25 khóa cải lương từ Bắc vào Nam tại trường Sân khấu điện ảnh Hà Nội và TP.HCM.
- 1992, 2006, 2009 : Giảng dạy võ cổ truyền Việt Nam cho 8 võ đường ở Paris.
- 1995: Huy chương "Vì sự nghiệp giáo dục"
- 1997: Được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú.
Bản thân bà là một minh chứng: nào là ung thư, nào là cháy tay, và biết bao chấn thương vì công việc cascadeur mạo hiểm. Cuối năm ngoái bà còn bị móp sọ vì tai nạn giao thông… “Nếu không nhờ võ có lẽ tôi không sống đến hôm nay” - võ sư chia sẻ.
Niềm mong mỏi của võ sư Thu Vân là tất cả thanh thiếu niên Việt Nam đều ham thích học võ, bởi võ thuật không chỉ giúp thân thể khỏe mạnh mà còn rèn luyện đạo đức, học võ chính là học làm người.
Bà luôn khuyến khích các sinh viên trường Sân khấu điện ảnh luyện tập võ nghệ để không phải nhờ đến người đóng thế. Võ sư thường nói đùa: “Tôi già thế này mà sao phải đóng thế cho các bạn?”.
Những tin vui đầu tiên là có 4 trường đại học đã mời bà giảng dạy: ĐH Quốc tế Hồng Bàng, ĐH Gia Định, ĐH Sân khấu điện ảnh, ĐH Hùng Vương. Bà cũng mong mình đủ sức khỏe để tiếp tục cống hiến cho võ nghệ.
Tâm nguyện thiết tha của võ sư Thu Vân là được nhìn thấy võ thuật cổ truyền dân tộc được đưa vào giảng dạy trong mỗi ngôi trường Việt Nam.
Ánh mắt rực sáng, nữ võ sư 66 tuổi kể về những dự định của mình: muốn in sách, in đĩa làm giáo trình để lưu truyền những thế võ đẹp của các vị tiền nhân; muốn trang web thuvanvodao.edu.vn phát triển vững mạnh, trở thành cổng thông tin về võ thuật cổ truyền Việt Nam được đông đảo người mộ điệu biết đến.
Dự định lớn lao cũng đồng thời là gánh nặng ngàn cân đối với nữ võ sư ở cái tuổi gần đất xa trời, bệnh ung thư hành hạ hàng ngày... Mấy ai biết, võ sư đã dìu dắt biết bao nhiêu thế hệ môn sinh nhưng chưa từng lấy một đồng học phí, vì bà tâm niệm: “Tôi không bán võ”. Cũng vậy mà bao năm tháng, cả gia đình võ sư đã phải gồng gánh, thậm chí bán cả nhà để giúp bà trang trải chi phí phát triển võ đạo.
Anh Martial Morvan (40 tuổi) thọ giáo võ sư Thu Vân từ chuyến đi Pháp của bà,
quyết tâm theo thầy về Việt Nam học tiếp
Chồng bà, đại tá quân đội, lúc lâm chung cũng trao cho bà số tiền lương hưu còn lại để "trang trải chi phí cho trang web phổ biến võ học".
Bởi vì, ông quá hiểu trong cuộc đời này, với vợ ông, Võ chính là cuộc sống. Giờ đây, trong lúc sức khỏe suy kiệt, thường xuyên phải vào viện truyền đạm, bà vẫn đau đáu nỗi lo " Kiếm đâu ra kinh phí để hoàn thành trang web võ học ..."
Lòng bao dung của võ sư
Vừa qua, một đơn vị chưa hề làm việc với võ sư đã tự ý ghi tên cô biểu diễn đêm hội “Tinh hoa thế giới võ thuật” (ngày 19/3 tại Nhà thi đấu quân khu 7). Thậm chí, họ tự ý gửi thông cáo báo chí về việc thành lập quỹ “Thu Vân võ đạo”. Quỹ mang tên cô mà cô không biết ất giáp gì cả...
Đứng trước sự việc nghiêm trọng này, các võ sinh, đệ tử của cô vô cùng bức xúc. Thế nhưng, khi gặp mặt, bằng tấm lòng bao dung của một nhà giáo, tinh thần cao thượng của võ sư, cô làm tất cả bất ngờ khi khoát tay nhẹ nhàng: " Các con muốn tổ chức cứ nói với cô một tiếng, cô sẽ giúp cho. Hãy xem đây là bài học kinh nghiệm, chứ đừng làm căng thẳng".
Ngọc trản ngân đài (chén ngọc trên đài bạc) hay Ngọc trản quyền là một bài quyền với những kỹ thuật tiêu biểu cho võ thuật cổ truyền dân tộc và là bài chính thống, đặc trưng của đất võ Bình Định. Bài quyền này được Hội nghị chuyên môn toàn quốc lần thứ 3 do Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam phối hợp với ĐH Thể dục Thể Thao tổ chức tại TP. HCM vào tháng 4 năm 1995, thống nhất đưa vào chương trình quy định chung của tất cả các võ phái cổ truyền trên toàn quốc.
Không ai biết bài quyền Ngọc Trản có từ bao giờ và xuất xứ ở đâu, nhưng theo lưu truyền trong dân gian, bài quyền này nguyên khởi từ võ phái An Vinh của võ sư Hương Mục Ngạc. Trong quá trình tìm tư liệu để nghiên cứu về nguồn gốc và đặc trưng võ cổ truyền Bình Định, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy bài thiệu quyền Ngọc trản trong gia phả họ Trương ở Phù Mỹ.
Theo ông Trương Đức Hồng, người hiện đang lưu giữ cuốn sách võ này, thì ông tổ dòng họ Trương là Trương Đức Thường người xứ Thanh Hà, tỉnh Hải Dương vào khai sơn phá thạch ở vùng núi Ngạch (nay thuộc xã Mỹ Hiệp, huyện Phù Mỹ) vào đầu thế kỷ thứ XVII (khoảng năm 1605). Sau đó mới đến định cư ở thôn Phú Thiện (xã Mỹ Hòa, Phù Mỹ) cho đến ngày nay. “Khi ấy, cả vùng đất quanh nơi này hãy còn là chốn rừng núi. Tổ tiên chúng tôi phải luyện tập võ nghệ để đương đầu với thú dữ và những hiểm nguy nơi vùng đất mới. Tôi nghĩ, đó là lý do mà tổ tiên chúng tôi biên chép và truyền tụng những thế võ trong cuốn sách này” - ông Hồng nói.
Cũng theo ông Hồng thì trong gia phả của dòng tộc, dòng họ Trương nhiều người học giỏi, thi đỗ cử nhân, cả văn lẫn võ và hầu như đều theo nghiệp văn chương và nghiệp võ. Như ông Trương Đức Giai, Trương Đức Lân, Trương Trạch… đều đỗ cử nhân võ. Trong đó, ông Trương Trạch chính là thầy dạy võ cho ông Trương Thanh Đăng, sau này làm chưởng môn phái Sa Long Cương (một trong những môn phái có ảnh hưởng lớn ở Nam Bộ). Còn căn cứ vào bài vị thờ ông Trương Đức Giai tại từ đường họ Trương, thì ông Giai chính là người biên soạn tập sách võ hiện vẫn còn lưu truyền trong dòng họ Trương.
Biểu diễn bài quyền Ngọc trản ngân đài
Với việc phát hiện ra bài thiệu, các nhà nghiên cứu mới nhận thức được tính liên hoàn âm – dương xuyên suốt cả bài quyền và chỉnh lý được những sai lầm do việc lưu truyền “tam sao thất bổn” trước đây.
Bài quyền Ngọc trản hiện vẫn được lưu truyền và phổ biến rộng rãi trong dân gian với luyện tập công phu. Ngọc trản ngân đài khai thác các tư thế nghịch tréo của bộ pháp kết hợp với sự dịch chuyển trọng tâm liên tục. Để thăng bằng được tốt, các tư thế di chuyển trong bài quyền được biến hoá thật linh hoạt, khi thì mặt chân bối (chân trụ) được tạo trước rồi trọng tâm mới di chuyển, lúc thì di chuyển trọng tâm trước rồi mới tạo mặt chân bối sau, nên thấy vững mà không, không mà vững, lảo đảo ngả nghiêng như người say rượu. Hơn nữa chính thân pháp ngả nghiêng đã tạo đà tốt cho thủ pháp, hai tay hoạt động đồng bộ, hòa quyện với nhau một cách nhuần nhuyễn làm tăng thêm uy lực cho động tác tấn công và thêm kín đáo cho việc phòng thủ.
Bài quyền này tấn công công phu, toàn diện, chắc đòn, kết hợp nhu cương đúng lúc, đúng chỗ. Phòng thủ kín đáo với những thế né tránh, phản đòn lợi hại. Thân pháp nhẹ nhàng, linh hoạt khi di chuyển, và ra đòn vững chắc, mạnh mẽ khi đứng trụ. Bộ tay dữ dội, nhanh, chính xác, có lúc vờ như thủ để đánh lừa đối phương, hay dụ đối phương với thế vây hãm để tiêu diệt theo dạng “hư hư thực thực”.
“Chén ngọc trên đài bạc”- ẩn ý người xưa
Ngọc trản ngân đài – Chén ngọc trên đài bạc, ẩn ý của người xưa khi đặt tên bài quyền và lời thiệu của bài quyền này thế nào, hiện có những giải thích khác nhau.
Võ sư Nguyễn Anh Dũng cho rằng: “Võ công và chén rượu, hình như có sự gắn bó ngàn đời. Trước khi lên đường ra chiến trận, được vua ban ngự tửu chúc kỳ khai đắc thắng, lúc ca khúc khải hoàn cũng được vua đón tận cổng thành, tự tay rót rượu mừng mã đáo công thành. Hoặc việc chinh chiến, không về cũng thường tình như uống chén rượu vậy thôi.”
Tuy nhiên, võ sư Hồ Bửu, giám đốc Võ đường Tây Sơn – Bình Định tại Mỹ, một trong những học trò của hai võ sư Diệp Bảo Sanh (chưởng môn nhân đời thứ hai của Bình Thái Đạo) và Hồ Nhu (tức Hồ Ngạnh), lại tìm ý nghĩa của bài quyền Ngọc Trản từ những liên tưởng khác.
Võ sư Hồ Bửu cho rằng: Bài Ngọc Trản, có câu mở đầu Ngọc Trản ngân đài, tả hữu tấn khai. Ngọc trản (chén ngọc, chén nhỏ uống rượu hay trà), ngân đài (đĩa bạc có chân dùng để đặt trái cây cúng). Nhà của người Việt, hầu hết đều có một bàn thờ tổ tiên ông bà. Trên bàn thờ ấy, phía trước là cặp chân đèn cầy, chính giữa là một cái lư hương. Kế đến phía trong, và trước bài vị là lục bình cắm hoa, một đĩa bằng bạc có chân, người Bình Định gọi là cổ bồng, đặt trái cây, và bộ tách trà hay một nậm rượu với những chén ngọc nhỏ nhắn xinh xinh. Gia đình giàu có thì chén ngọc đũa ngà, cổ bồng bằng bạc; còn nhà nghèo khó cũng cố gắng lựa một bộ chén và cái đĩa đựng trái cây đẹp nhất, mà với họ quý như ngọc như ngà, để cúng kiến ông bà. Chén ngọc và đĩa bạc là hai vật thể làm sao có thể khai mở tiến ra bên trái bên phải? Thực ra câu thiệu này ngụ ý nói tổ tiên đã bỏ công sức, mồ hôi nước mắt và cả xương máu để xây đắp ngôi nhà và đất nước Việt Nam… Vậy điều đầu tiên của người học võ là phải biết tri ân các bậc tiền nhân và phải noi gương dấn thân bảo vệ non sông để Tổ quốc này mãi mãi trường tồn.”
Mỗi bài thiệu của võ Bình Định, ngay từ cái tên, đã hàm chứa một triết lý, một thông điệp của tiền nhân. Hình ảnh bài quyền Ngọc trản ngân đìa – “chén ngọc trên đài bạc” là một trong những giá trị văn hóa tinh thần trong di sản văn hóa vô giá: Võ cổ truyền Bình Định.
Được sự giúp đỡ của Ngành giáo dục Hà Nội, Liên đoàn Pencak Silat Hà Nội, Ngành Thể dục thể thao Bộ Công an, Bộ môn võ thuật Tổng cục thể dục thể thao thuộc- Bộ Văn Hóa Thể Thao và Du Lịch-, Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam, ... dựa trên nền tảng những tinh hoa của Võ Thuật Thiếu Lâm chân truyền, Võ thuật hiện đại và võ thuật dân tộc, Võ đường Thanh Phong đã được thành lập ngày 13/6/1985, do Võ sư Hoàng Thanh Phong, nguyên huấn luyện viên trưởng Quốc Gia môn Pencak Silat tại Seagames 18 - Chiềng Mai - Thái Lan, Võ sư cấp 18 Võ cổ truyền Việt Nam làm chủ nhiệm.
Trải qua 26 năm xây dựng và phát triển, với phương châm học võ đạo trước khi học võ thuật, võ đường đã đào tạo được hàng vạn võ sinh các cấp, tham gia hàng chục giải thi đấu võ thuật quốc gia và quốc tế. Những võ sĩ ưu tú của Võ đường Thanh Phong với sự khổ luyện công phu, bản lĩnh vững vàng đã đạt được những thành tích vang dội làm rạng danh Võ đường như võ sĩ Nguyễn Viết Châu, Nguyễn Ngọc Mỹ, Trịnh Trung Hải, Nguyễn Bá Long,Chu Văn Trường,Lê Duy Hùng ..... Với tổng số 18 huy chương vàng, 14 huy chương Bạc, 13 huy chương Đồng. Võ đường đã ba lần đoạt cúp luân lưu của Liên đoàn Võ thuật Pencak Silat Hà Nội tặng cho Võ đường đạt nhiều huy chương. Võ sư Hoàng Thanh Phong đã đoạt giải danh hiệu Trọng tài xuất sắc và nhiều danh hiệu võ sĩ xuất sắc đã được trao cho các võ sĩ của Võ đường.
Nhiều vận động viên Pencak Silat là vô địch thế giới, vô địch Seagames đều đã từng được Võ sư Hoàng Thanh Phong chỉ đạo và huấn luyện. Với tất cả tâm huyết và nỗ lực của mình, Võ sư Hoàng Thanh Phong đã được Tổng cục TDTT (nay thuộc Bộ VHTT&DL) tăng bằng khen.
Tiếp bước truyền thống anh hùng, thượng võ của Dân tộc để góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc, phù hợp với yêu cầu khách quan của thời đại. Những huấn luyện viên thuộc Võ đường Thanh Phong đã có mặt tại : Học viện An Ninh Nhân Dân, Trường Cán bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn 1, Trường cao đẳng nghệ thuật Hà Nội, Trường thể thao thiếu niên 10/10, Lực lượng Kiểm Lâm Việt Nam.... Nhiều trường học trên địa bàn thành phố Hà Nội. Thực tế đã khẳng định những huấn luyện viên Nguyễn Anh Nhật, Nguyễn Thế Quang, Vũ văn Tác,Nguyễn Tuyết Ly, Bùi Trung Hiếu,Phạm Mạnh Phước,.... dưới sự chỉ đạo và dẫn dắt của Võ sư Hoàng Thanh Phong đã thực sự trở thành những huấn luyện viên võ thuật có khả năng sự phạm và chuyên môn giỏi được đánh giá cao.
Đến với câu lạc bộ Wushu Hà Nội, Võ đường Thanh Phong vinh dự được tham gia Lễ khai mạc Đại hội Thể dục thể thao thủ đô lần thứ VI, giải Wushu thế giới lần thứ VIII.
Kỷ lục gia Hoàng Gia Khoa 10 tuổi dùng cổ kéo ô tô nặng 2170 kg đi xa 143m tại Bách Thảo, 11h30' ngày 06/05/2007 VTV3 phát sóng trong chương trình những chuyện lạ Việt Nam.
Võ sư Hoàng Thanh Phong và huấn luyện viên Nguyễn Anh Nhật vinh dự được tham gia tuần lễ Văn hoá Việt Nam tại Malaysia từ ngày 25/4/2008 - 4/5/2008.
Ngày 14/7/2008, Hiệp hội CLB UNESCO Việt Nam tặng bằng khen cho võ đường Thanh Phong đã có thành tích trong công tác bảo tồn và phổ biến võ học phương Đông - Góp phần nâng cao sức khỏe cộng đồng - Giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống dân tộc thực hiện tiêu chí của Hiệp hội UNESCO Việt Nam.Ngày 30/10/2009, 13 Huấn luyện viên, võ sỹ vinh dự tham gia lễ khai mạc asean indoor games 3 tại sân Mỹ đình. Hướng tới Đại lễ 1000 năm Thăng long-Hà nội ,năm 2010 võ đường thanh phong tham gia biểu diễn lân,sư,rồng võ thuật tại lễ hội gò Đống đa,Lễ hội thập tam trại tại Bách thảo quận Ba đình, Lễ xuất quân của thanh niên Công an Hà nội ngày 26-3-2010,Lễ bế mạc Đại hội TDTT Thủ đô Hà nội lần 7,ngày chạy olympic tại cung thể thao Quần ngựa,Lễ hội cầu Long Biên... Đặc biệt, Ngày 10-10-2010 Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng long-Hà nội tại TƯỢNG ĐÀI LÝ THÁI TỔ võ đường thanh phong vinh dự tham gia biểu diễn võ thuật.
Không ngừng lớn mạnh, Võ đường Thanh Phong với trụ sở chính tại 20-Phố Gầm Cầu - Hà Nội và các phân đường đang là nơi rèn đức, rèn người, tìm kiếm tài năng, đào tạo những công dân có ích cho đất nước, tô đậm thêm những trang vàng truyền thống rực rỡ của Võ đường Thanh Phong.
Email:
Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó