| Võ đường trong học đường |
| Người viết: Administrator | ||
| 17/10/2007 | ||
|
Trước nay, nói đến võ đường là nghĩ tới những lò võ độc lập, truyền võ với những tiêu chí khắt khe, chọn lựa võ sinh kỹ càng của những ông thầy võ ẩn dật. Nhưng với Võ đường Thanh Phong, điều này có gì đó thật khác: Võ đường nằm ngay chính trong trường học, tập võ thay cho một môn thể dục để học sinh - cũng là võ sinh thấy sảng khoái, yêu đời, hét "Hây a! Hây a!" vang lừng một góc sân ... Đó cũng là tiêu chí của võ sư Hoàng Thanh Phong, nhưng không vì tiêu chí đó mà võ đường đã 20 năm tuổi đời này thiếu đi tính chuyên nghiệp của những màn biểu diễn nội công đầy uy lực. Mục sở thị một buổi luyện công phu! Đối với võ sinh luyện khoảng 2 năm trở lên trong Võ đường Thanh Phong, chuyện luyện để đấm vỡ gạch trên bụng, dùng búa đập gạch trên đỉnh đầu có thể coi như cơm bữa! Một cô gái da trắng bóc trong đồng phục đen tuyền, uốn mình như diễn viên xiếc, để bạn đồng môn đặt 4-5 viên gạch lên thành bụng ... đâp, đập xong rồi bình thản vươn mình dậy, phủi phủi lớp bụi gạch đỏ bám trên áo như chưa có chuyện gì xảy ra!
Nhìn võ sinh mình tập luyện, võ sư Thanh Phong rất tự tin. - Võ sư có thấy lo không khi nhìn học trò của mình tập luyện nội công? Có khi nào xảy ra trường hợp "tẩu hỏa" không? Tôi hỏi - Cũng bình thường mà - Võ sư Thanh Phong cười hiền Nói vậy bởi ông rất tự tin vào những học trò của mình, những môn sinh được ông trực tiếp chỉ bảo về cách thực luyện tập, cách điều hơi, vận khí như thế nào. Ví dụ như với màn biểu diễn nội công liên quan đến cơ bụng, những bài học đầu tiên đơn giản đến khó tin: đẩy mạnh vào bụng liên tục, rồi chuyển qua đấm nhẹ vào bụng, đấm mạnh vào bụng, lấy gậy đập nhẹ vào bụng, đập mạnh vào bụng ... Cứ thế, nâng dần mức độ lên để cơ bụng được săn chắc, chịu được lực tác động mạnh từ bên ngoài. Võ sư Phong để mắt nhiều đến đầu: đập gạch, ngói lên đầu phải chuẩn bị thật kỹ càng và cũng không nên lạm dụng, nhỡ ra .... liên quan đến cái đầu thì không thể cứu được, ảnh hưởng đến thần kinh! Võ sư Thanh Phong tâm sự. Nhân nói về luyện nội công, chúng tôi hỏi: - Võ sư có định góp mặt trong chương trình "Chuyện lạ Việt Nam" về khả năng đặc biệt của môn sinh Võ đường Thanh Phong không? - Có đấy. Tôi định làm màn kéo xe ô tô! Theo lời võ sư Phong, trong số hàng nghìn người, may ra mới tìm được một người có thể trạng phù hợp với luyện nội công kéo ô tô bằng răng. Và ông sẽ chuẩn bị kỹ càng cho dự định này. Trước đây có nhiều môn phái biểu diễn công phu này trên tivi. Tuy ông võ sư không nói ra, nhưng có thể hiểu "chuẩn bị" ở đây là lập kỷ lục! Hãy chờ xem. Chân dung võ sư ham bay nhảy "Tôi ham bay nhảy lắm. Chính bởi thế nên mới muốn gắn bó với chính trướng học. Để hôm nay chỉnh sửa tay chân cho các em mầm non, ngày mai lại được gặp gỡ chuyện trò với các em trung học. Thú vị vô cùng!" - Võ sư Thanh Phong tâm sự. Thường ông thầy võ vóc người vuông vức vững chãi này không hay nói về mình. Hỏi chuyện về thành tích thì câu được câu chăng, tóm tắt tất cả những gì về mình trong chuyện võ sư Phong may ra khoảng được 100 chữ. Câu chuyện chỉ sôi nổi khi bắt vào mạch về những võ đường học đường của võ đường Thanh Phong. Võ sư Thanh Phong là võ sư cấp 18/18 võ cổ truyền Việt Nam. Thời trai trẻ, võ sư Phong may mắn được học võ từ cố lão võ sư Tô Tử Quảng - trưởng môn phái Thiếu Lâm Tự Hồng gia, lão võ sư Nguyễn Thế Xương - môn phái Thiếu Lâm Bắc phái, võ sư Lê Công - HLV trưởng Karatedo Việt Nam, võ sự Trịnh Quốc Định - Thiếu Lâm Vịnh xuân .... Võ sư Phong đã từng là HLV trưởng đội tuyển Pencaksilat VN và có những học trò xuất sắc đoạt huy chương thế giới và khu vực. Nhưng cái tính "về nhì" cố hữu của võ sư Phong không phù hợp với một ông thầy sắt đá của đội tuyển, khi mà ngoài chuyện chuyên môn, người ta còn phải đối mặt với nhiều chuyện ì xèo này nọ. Thế nên việc gắn bó với võ đường - một môi trường trong sáng ít tính cạnh tranh như một điều đương nhiên với một người vừa thích bay nhảy, vừa ham "về nhì" như võ sư Thanh Phong. Chuyện "về nhì" của võ sư nhiều lắm: "Nhiều người đề nghị tỷ thí xem võ công cao thấp. Tôi nói ngay: Không phải đấu đâu. Anh nhất, tôi nhì. Đấu võ làm gì cho mất tình anh em. Mọi người đều là bạn. Hay đường "quan tước" cũng vậy, tôi về nhì, không muốn bon chen. Võ sư mà bon chen thì lấy đâu ra thời gian luyện võ, dạy học sinh nữa!". Những cũng không vì thế mà để ai coi thường. Võ sư Thanh Phong một tay gây dựng võ đường đứng được đến nay đã tròn 20 năm, có khả năng nuôi vợ con, giúp đỡ người thân, bạn bè. Với ông, đó là hạnh phúc to lớn. Võ sư Thanh Phong thích nhất được đi các trường dạy võ. Bởi tính đến nay, ông cũng đã mãn nguyện thành tích về thể thao đỉnh cao của mình. Hiện tại võ thuật được ông nhân trong nhà trường như một môn thể thao rèn luyện sức khỏe. Để học sinh mẫu giáo mặc võ phục, đứng tấn xiêu xiêu trong sân nhưng thích thú hét lên "Hây a! Hây a!" hừng hực khí thế, để những học sinh THPT có khoảng thời gian để vươn chân vươn tay, rồi còn học được cái đạo trong võ nữa. Và con số trường học tín nhiệm Võ đường Thanh Phong đang ngày một tăng lên. Vừa rèn đức, vừa luyện tập nâng cao sức khỏe, đảm bảo sự tự tin trong học tập, ....những tiêu chí đó thực sự phù hợp với yêu cầu của nhà trường cũng như các bậc phụ huynh học sinh. Theo võ sư Thanh Phong, điều khó nhất khi dạy võ trong nhà trường là phương pháp sư phạm, làm thế nào để dạy học sinh lớn nghe lời, và phương pháp "Vừa dạy vừa dỗ" với các em mầm non. Nói cứng nhắc quá, các em THPT không phục, còn quát to quá các em mẫu giáo sợ khóc thét lên thì khổ cả thầy lẫn trò .... Đó là kinh nghiệm của những ông thầy võ học đường sau nhiều năm đúc kết. Vẫn vừa dạy nội công, để mắt tìm kiếm những môn sinh có khả năng tập luyện đỉnh cao, nhưng tâm nguyện lớn nhất của võ sư Phong là làm thế nào để nhân rộng phong trào võ thuật trong nhà trường. Và theo đà này, việc bay nhảy của ông thầy võ cổ truyền này chắc sẽ chưa dừng lại. Bằng chứng là võ đường Thanh Phong không chỉ có mặt trong các trường học ở Hà Nội mà đang hướng tới mở rộng ra các tỉnh khác. Nhiều trường học đã mời võ sư Thanh Phong về dạy học sinh. Trộm nghĩ, riêng trong chuyện này, vì lợi ích của học sinh và sự tin tưởng của các bậc phụ huynh, thầy cô giáo, mong là quan điểm "về nhì" không có chỗ đắc dụng nữa rồi.
(Theo TẠ TƯ NGHÊ - Báo GD&TĐ) |
||
| < Trước | Tiếp > |
|---|

Võ sinh khác thì rải thủy tinh vụn lên sàn nhà, nằm lên đám thủy tinh lởm chởm sắc nhọn, gồng bụng để cho chiếc xe máy Future chở 2 người đang cưỡi trên đó rồi rú ga phi qua, người ngồi trên xe tâm trạng thoải mái, chả có tí căng thẳng, rồi nghe miếng ván nảy khẽ trên thành bụng "ịch" nhẹ một tiếng, chiếc xe vọt qua theo đà ga ngon trớn đến kịch tường mới quay trở lại. Võ sinh được hai bạn kéo dậy, phủi sạch mấy miếng thủy tinh do lực bám hằn sâu trên lưng xuống đất, điều hòa nhịp thở và đứng lên đi lại bình thường. Tò mò đi theo hỏi nhỏ: "Có đau không em" - thấy võ sinh trông dáng dấp như con mọt sách nhướng mày ngạc nhiên: Sao lại đau ạ? Rồi cảm thấy người đối diện chưa tin hẳn, võ sinh chìa tấm lưng trần không có một vết xước ra cho xem. Tính ra, một chiếc xe máy nặng hơn trăm kg, cộng thêm hai thanh niên cũng nặng ngần đó cân nặng mà đi qua bụng người, với người không luyện tập võ thuật, quả cũng hãi!
Trong lúc đó, võ sư Thanh Phong đang ở ngoài sân tập, hướng dẫn trợ lý huấn luyện viên Vũ Quang Tác thực hiện màn nội công dùng răng kéo ô tô. Trong sân đó có mấy chiếc xe đỗ, có cả xe của nhà đài đang quay phim về kỷ niệm 20 năm thành lập võ đường, tiện thể có chiếc 16 chỗ của người bạn đến chung vui, màn biểu diễn bắt đầu. Một sợi dây đai lưng được trưng dụng để làm dây kéo. Xe từ từ chuyển động, lúc đầu chậm rồi nhanh dần ... Tiếng vỗ tay vang lên rào rào khắp sân tập.