| VÕ SƯ ĐA MANG |
| Người viết: Longnh73 | |
|
Những người trong giới mộ võ xếp võ sư Hàm Hữu Nghĩa vào “hàng hiếm”. Sự hiếm của ông không chỉ ở nghề võ, ở nhiều đóng góp tích cực cho phong trào võ cổ truyền, mà còn là sự “đa mang” của ông khi đảm nhận nhiều công việc hữu ích cho xã hội đáng trân trọng.
![]() Năm nay đã 74 tuổi, nhưng võ sư Nghĩa vẫn còn truyền dạy học trò.
Võ sư Hàm Hữu Nghĩa tên thật là Nguyễn Hữu Nghĩa sinh năm 1937, trong một gia đình có truyền thống võ thuật. Sau khi theo học các bậc võ sư Hương Kiểm Kính ở Phù Cát, Tám Tự ở Tây Sơn… thì ông tiếp tục lên đường tầm sư học võ ở Sài Gòn với võ sư Lê Đại Quang, Kít Đem Xay (người Khmer). Tính từ lúc nhận học trò đến nay, võ sư Hàm Hữu Nghĩa đã đào tạo được vài ngàn học trò ở trong và ngoài tỉnh, trong đó có nhiều võ sĩ đạt thành tích cao trong các giải đấu lớn. Ông được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Võ thuật huyện Tuy Phước từ năm 1978 đến nay. Hơn 50 năm cống hiến cho phong trào võ cổ truyền, ông đã nhận được nhiều bằng khen của Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam.
- Trải qua nhiều năm thọ giáo các võ sư nổi tiếng, ông có đúc kết lại thành những tinh hoa, bí quyết võ thuật cho riêng mình ? Xin lỗi anh, thật tình tôi không muốn bàn luận nhiều về võ thuật. Thầy tôi dạy rằng “Nhượng bất nhượng, xưng danh bất lợi”, tức là nghề võ mà cứ vỗ ngực xưng danh thì không hay… Nên bản thân chỉ biết cố gắng học hỏi, rèn luyện võ thuật, tránh nói về nghề võ. Hồi còn trẻ, để kiểm nghiệm trình độ, được sự cho phép của thầy, tôi cũng đã thượng đài một số trận ở miền Nam và miền Trung. Qua đó, tôi biết mình không phụ lòng truyền dạy của các thầy… - Quan niệm của ông khi truyền dạy học trò là như thế nào ? Phải có đạo đức con nhà võ. Tôi chú trọng rèn luyện tác phong đạo đức cho học trò, uốn nắn từ lời ăn tiếng nói đến ánh mắt nhìn người khác… Tôi thương học trò như con cháu trong nhà. Học trò của tôi phần lớn là ở quê, các em khổ lắm, lao động vất vả kiếm sống. Nhiều lần, khi đến kêu học trò đi đấu thì gặp lúc nó bận cắt lúa, tôi cũng xuống phụ gánh đến trưa trật, xong việc rồi mới xin phép gia đình dẫn em đi thượng đài… - Ông được tiếng có nhiều thế hệ học trò đoạt thành tích cao, đâu là nguyên nhân thành công? Hay gì đâu! (cười vui vẻ). Nói thiệt là suốt 3 năm đầu học trò tôi thượng đài đều thua cả. Hỏi nguyên nhân thì các em trả lời rất thẳng thắn: “Thầy đã dạy những đòn thế hay, nhưng người ta cũng hay và có kinh nghiệm thi đấu hơn mình”. Tôi ghi nhận và nghiên cứu khắc phục hạn chế trong cách huấn luyện, rèn luyện học chuyên môn vững vàng, bình tĩnh hơn trong thi đấu, sử dụng đòn thế một cách “đúng lúc, đúng chỗ” để chiến thắng. - Năm nay đã 74 tuổi rồi, vinh quang nào cũng có đủ, điều gì khiến ông vẫn gắn bó nghiệp võ? Nhiều võ sư khác vì khó khăn cuộc sống phải bỏ cuộc, nên tôi phải gánh vác trách nhiệm duy trì và phát triển phong trào võ cổ truyền. Tôi cũng có lúc mệt mỏi chứ, nhưng học trò làm trong ngành thể thao động viên: “Người đánh võ thì nhiều, nhưng người tâm huyết gắn bó cả đời truyền dạy võ như thầy còn rất ít. Xin thầy vì tương lai chung của nghề võ mà đi trọn con đường…”. Tôi không thể phụ lòng các em, nên đến giờ vẫn còn nhận học trò, dạy võ tại nhà… * “Tôi rèn luyện nghề thuốc để giúp bà con” Hàm Hữu Nghĩa được vợ chồng võ sư Kít Đem Xay nhận làm con nuôi, không chỉ dạy võ mà còn cho qua Campuchia học nghề thuốc tròn 3 năm. Thấy được ý nghĩa của việc chữa bệnh cho người, ông tìm hiểu, nâng cao trình độ và gắn bó với nghề thầy thuốc song hành cùng nghiệp võ. Gần 30 năm qua, ông đã đảm nhiệm Chủ tịch Hội Đông y huyện Tuy Phước.
![]() Một người dân ở TP Quy Nhơn bị trật tay đã tìm đến nhà nhờ thầy Nghĩa chữa trị.
- Thưa ông, làm thầy võ rồi làm cả thầy thuốc, nguyên tắc của ông với nghề có gì khác không? ![]() Võ sư Nghĩa được trao tặng rất nhiều bằng khen, kỷ niệm chương.
* Hoài Thu (thực hiện)
|
| < Trước | Tiếp > |
|---|


